Chuyện chúng mình là những cánh thơ bay
Đêm nay, anh nghĩ về em, nghĩ về em như cơn bão yêu đương ngày nào. Những vấn vương còn mãi trong lòng. Tâm tư đó, đã một lần bay trên cánh thơ gởi về người em xa xôi. Nỗi niềm đó, đã là những ca từ lướt trên phím nhạc buồn. Những xúc cảm trào dâng thật dấu yêu, thật mộng mơ, của riêng anh, trao về em, là người có thể cảm nhận được.

Nếu thật sự điều đó đúng, thì chỉ ở em biết và câu trả lời cũng chính ở em. Với anh, trong linh hồn anh, trong trái tim anh, thì em vẫn là những phiến gió linh hồn, là những vầng mây tâm thức... của vùng thi tạo đã một lần hóa nở và nhiều lần phôi tàn, là điều thêm hay bớt cho lần sinh nở mới của kỷ niệm ngày mai, là những gì anh đã một lần nói với em, là nơi cánh chim bay qua mà ý nghĩa vẫn còn gởi lại...
Phải chăng ngữ tình đã đưa mây về với gió yêu đương. Phải chăng hạt thơ long lanh còn mãi quyến luyến với linh hồn đẫm ướt. Phải chăng điều đó có chút gì huyền ảo khi giao cảm giữa hai linh hồn từ đôi bờ vực thẳm yêu mơ. Có những lúc, anh nghĩ về em, anh có là hiện hữu trong em từ ngàn xa xôi, em có là hiện hữu trong anh từ biên giới cuối trời mây.
Nhưng và rồi, vẫn còn đó, vẫn trong anh, là những cơn mơ thật đẹp đã ươm say đêm mộng. Anh vẫn mong nhớ dáng hình em, vẫn đợi chờ những cánh thơ em. Vẫn ngôn từ trau chuốt cho nhau đã dệt màu yêu đương trên giấy trắng. Vẫn tuồng chữ thân quen đã ghi lại ký ức linh hồn. Vẫn nỗi niềm chợt đến, chợt nhòa, để nhìn theo chính mình bằng những xúc cảm dâng trào không dừng nghỉ.
Đêm nay, em sẽ nghĩ gì về anh. Đêm nay, anh sẽ viết gì cho em. Đôi ta là những ngón tay thân thương, thật thân thương, đang múa theo từng bóng chữ, đang thêu dệt những xúc cảm cho nhau, đang trải hình hai con tim rưng rưng nhịp, từ nỗi niềm nào còn thao thức mãi, từ cơn nhớ về anh biên giới, từ nụ cười em xa xôi.
Có phải chăng cô đơn anh là em đó. Là những khi anh nhớ về em, viết cho em, để ngàn xa, em ghi nhận bằng tình yêu trinh nguyên như loài hoa trân quý. Và để mãi trong anh là muôn trùng nghiêng ngã, là ngọn sóng tình chơi vơi đang tìm về bến mơ từ cuối chân trời. Em có ước mơ gì trong đêm nay từ bài thơ em trao gởi. Anh có còn đan giấc nồng như hoa muộn nở trên mắt nhớ ngày nào. Là để nghĩ về anh. Là để nhớ về em. Và khát khao đôi ta cho giấc mơ chưa hiện thể vẫn còn đẹp tươi theo ngày tháng lập thể cho nhau.
Em có là hoa đã nở. Anh có là trăng đã về. Em có là bóng nhớ từ phía sau mặt trời. Anh có là nụ cười buồn từ giòng sông xưa lóng lánh những rêu xanh. Em có là mùa Xuân, mùa Xuân có thật của nắng và mưa. Từ bóng hình em, đã trao anh ngàn bao mộng nhớ trong từng đêm thao thức. Rồi ngày mai, khi bình minh trở giấc, anh thấy em xa vời ngoài tay với. Có phải chăng em chỉ là bóng nhớ và anh chỉ là dáng mơ. Đôi ta, trên dòng định mệnh muôn chiều, là những cánh én lượn bay trên bầu trời xanh mây, để chính mình gọi gió là tình nhân, để đôi ta nhìn mây là niềm yêu mơ ước, để bầu trời mưa đêm nay là thênh thang anh và em trên mắt nhớ và môi yêu.
Đêm nay, có nhiều mây xanh với dáng em tha thướt, có mắt nhìn lơi lả, có môi nồng mong nhớ, có lời yêu đợi chờ. Em từ xa xôi là cơn gió nhẹ mát trong anh gọi về. Anh là xa khơi gieo trong em niềm hy vọng ngày mai còn lưu luyến. Em là vần thơ anh ươm mãi mà em đã chắt chiu còn gói mộng trong đêm, từ ngàn ưu ái anh đã gởi trao. Em có là trời hoa dị thảo bằng mỹ ngữ anh ca tụng. Em có là sáo trúc và bóng diều trong đêm lạnh cô liêu. Em có là những gì kỷ niệm anh bám víu sống với thời gian còn lại. Em có là nguồn thơ, của niềm vui nhẹ, của xót xa riêng, của ngất ngây mộng, của bẽn lẽn mắt môi, của dỗi hờn duyên dáng, của buốt giá vòng tay, của tháng ngày mưa nắng… cho linh hồn nầy, cho xúc cảm này, qua niềm vui cảm thông, qua tâm tư đan siết, đã tượng hình cấu trúc cho những cánh thơ anh và em, đã dệt múa trong anh những hoàng hôn lạ, đã đưa em về với giấc mơ chưa trọn vẹn, để ngày mai em sẽ mãi còn ước mơ...
Trong cảm giao từ hai bờ nhớ và thương, em vẫn là đuốc thơ của mặt trời thánh nữ, và anh vẫn là dư âm buồn từ vĩ cầm tâm tư. Đôi ta đã bao lần bước theo dòng định mệnh xoay chiều, đã đưa nhau về đại dương mộng nhớ, có anh trong giấc mơ muộn màng, có em là niềm sáng lẻ loi, để anh được sống trọn cùng linh hồn em, cho anh thấy anh vẫn là hiện hữu với tháng ngày. Và để trao về em bao điều nhắn gởi, một lần khi bâng khuâng về, để em thao thức tự hỏi chính mình, có phải chăng anh là hiện hữu cùng em trên thực thể tình yêu.
Em, một ước mơ khi đã thỏa nguyện trọn vẹn hôm nay thì ngày mai ước mơ đó sẽ không còn là ước mơ nữa. Một ngọn sóng đẹp trên dòng sông có còn không khi ngọn sóng khác đã tràn về giăng kín. Ánh trăng lung linh xa vời vợi, có lắm lúc làn mây nhỏ lướt che, là nụ cười giao cảm đang hòa nhịp, là huyền ảo xuống thấp, là ước mơ vươn cao, để chính mình được nhìn lên và tìm đạt hy vọng của từng bước chân đợi chờ và khám phá. Ngày mai, mặt trời có tươi mát cho chúng mình để được nhìn thấy những tin yêu dưới ánh sáng khai sinh chăng? Từ hoàng hôn đang về muộn, từ bình minh đang trỗi dậy thật nhanh, cho những nụ tình sẽ nở đóa ngây thơ, có phải mộng ước chúng mình là vậy không em? Là chuyện của cỏ hoa xanh mướt lòng người và đôi bướm trắng tự tình trong gió Xuân?
Đêm nay, em có là ngàn thơ anh ươm giữ. Ngày mai, em có là gió buồn khi hoàng hôn vây phủ. Em là bóng chữ, là vần thơ, của hạnh phúc hôm nay, của buồn nhớ ngày mai, của luyến mơ dòng sông đang cuộn chảy hai chiều, của tiếc thương theo cơn gió đã phai mờ, từ ngàn anh xa xưa, từ hao gầy em một thuở, em có cảm nghiệm được điều đó chăng?
Đừng hờn trách chi vần thơ quá đa tình, em nhé. Đừng tiếc thương sóng nhạc buồn trong đêm đã khai tạo. Nghệ thuật đẹp rất đa chiều và hiển lộ thẳm sâu từ xúc cảm và linh hồn cho nhau. Bài thơ có trái tim là những âm điệu có linh hồn đó em. Những ngữ từ dệt thêu là bề trái của linh tri sôi động, là con tim vẫn còn nhịp nhảy, em có cảm nhận được điều đó chăng? Những gì luyến thương trong anh còn chắt chiu và ở em trao gởi, sẽ là tặng phẩm cho nhau mà chúng mình mãi trân quý, là linh hồn em bay trong chiều gió mưa, là tâm tư anh từ sương mù đêm lạnh giá.
Những nhớ thương long lanh sao niềm yêu quá mong manh, là ngàn bao cánh gió đang bay của dư âm tình yêu gọi về, là vần thơ chúng mình từ vĩ tuyến yêu đương, là linh tri chúng mình giữa đại dương dĩ vãng. Và, sẽ ở mãi trong anh, em vẫn là thánh nữ của nguồn thơ hôm nào. Em, có phải chuyện chúng mình là những cánh thơ bay, tình chúng mình là những ước vọng xa xôi. Biên giới có thật sự bao la không là khi tình yêu chúng mình có như bầu trời biển cả của cảm giao và yêu nhớ bằng linh tri. Cơn sóng hoàng hôn có còn đẹp trên đại dương buồn là chuyện của ngày mai khi ước vọng đã thỏa nguyện hay trôi xa, em nhé.
Tình yêu vẫn luôn là rực nồng ngây ngất từ ngàn bao cánh nhớ cho nhau, đã nở vì em, đã hóa dạng vì anh, cho dáng bút của em và anh là vùng trời cô liêu đã chung bước cảm giao. Sẽ ở lại mãi trong anh và em là những vần thơ dịu vời từ khung trời mơ ước đêm mai. Và, sẽ còn mãi cho nhau những vấn vương tuyệt vời từ dĩ vãng hôm nào, em nhé. Ngày mai, khi anh một lần nhìn lại bài thơ cũ, em vẫn là cánh nhớ của kỷ niệm đêm về, cho ngàn thuở xa xưa trong anh cuộn chảy, cho ước mộng đêm mai trong em thức gọi, cho đẹp mãi chuyện chúng mình là những gì gọi là nghệ thuật, cho những giọt tình tươi thắm đã trao nhau ngày nào…
Và chuyện chúng mình trong đêm nay là những cánh thơ bay trong gió ngất ngây, của bao đêm hẹn nhớ, của niềm vui kỷ vật, của thăng hoa một chút lóng lánh riêng nhau trên những lượng văn chương say đắm từ một thuở đam mê đã ước thề…
Trường Đinh





0 nhận xét:
Đăng nhận xét
Vui lòng không SPAM link. Đừng phí công vô ích