Hiển thị các bài đăng có nhãn truyen ngan. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn truyen ngan. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 19 tháng 6, 2013

Bình yên bên anh – Kỳ II

Ngày Anh Thư ra đi, cô ấy đã nói rằng cần Nam chờ đợi. Anh gật đầu. Nam không sợ mình sa ngã, không sợ Anh Thư sa ngã, Nam chỉ sợ tình yêu xa của hai người bị đủ mọi thứ lý do làm cho lung lay.

1. “Em về đến Việt Nam rồi, có thể đến đón em được không?”

Tin nhắn làm Nam như choàng tỉnh. Giấc mộng nhập nhoằng mỗi đêm đều đến từ người mang tên quá khứ ấy. Người có nụ cười nhìn nghiêng rất đẹp, người con gái có mái tóc đen tuyền óng ả, có đôi mắt ướt buồn. Anh Thư là thời quá khứ đã qua, là người mang đi dáng hình của tình đầu si mê đến ngây dại. Cô ấy cũng là người cho Nam biết những khắc khoải đợi mong chưa bao giờ là điều dễ dàng trong cuộc sống.
Ngày Anh Thư ra đi, cô ấy đã nói rằng cần Nam chờ đợi. Anh gật đầu. Anh chấp nhận làm tất cả để níu giữ được tình yêu với người con gái ấy. Nam không sợ mình sa ngã, không sợ Anh Thư sa ngã, Nam chỉ sợ tình yêu xa của hai người bị đủ mọi thứ lý do làm cho lung lay. Tuy vậy Nam vẫn nhận lời, vẫn chờ đợi. Ngay cả khi không thể ở bên cạnh để quan tâm chăm sóc Anh Thư thì anh vẫn nghĩ mình có thể gửi đến cô ấy những quan tâm ân cần, ấm áp nhất.

Ngày Anh Thư đi là một ngày mưa rơi nhiều, là ngày nước mắt Nam chảy ngược vào trong. Anh không ra tiễn viện lý do bận việc, thật ra là do Nam không đủ dũng cảm để nhìn người mình yêu thương ra đi. Việc Anh Thư rời xa Nam cũng giống như việc bắt Nam phải từ bỏ những thói quen thường trực. Là thói quen nhìn thấy người yêu mỗi sáng, được đưa đón hằng ngày, được trêu đùa và cùng nhau ngồi hàng giờ trong một quán café quen chỉ để… hai đứa tựa vào lưng nhau đọc sách. 

Quá khứ của ba năm trước đã là một quá khứ buồn đầy mâu thuẫn. Nam và Anh Thư vẫn cố chấp níu giữ tình yêu của mình, cho đến một ngày, người anh yêu trở nên mỏi mệt, cô viết những dòng mail thật dài, nặng trĩu nước mắt, nặng trĩu tâm sự, kết thúc của chỉ bằng một câu ngắn gọn.

“Mình chia tay thôi anh à!”
Bình yên bên anh – Kỳ II

2. Đúng hẹn, Nam có mặt ở quán café mà hai người thường đến mỗi buổi hẹn hò cuối tuần… của ba năm về trước. Anh Thư vừa nhìn thấy Nam đã nhoẻn cười, đưa tay lên vén tóc trên mái, giọng nói trong trẻo, gần gũi như tiếng nói từ quá khứ xa xôi vọng về.

- Đêm thế này, có làm phiền anh lắm không?

Nam chớp mắt, nhìn Anh Thư của hiện tại đang đứng trước mặt. Một cảm giác khác lạ xen lẫn, một dòng cảm xúc lạ xen lẫn. Nam không nhận ra đó là điều gì, chỉ biết rằng Nam cũng vui vẻ đáp lời. Với Anh Thư, chưa bao giờ anh thấy phiền phức cả. Một chút xíu cũng không. Chỉ là cảm giác bất an với trái tim vừa lành sẹo, anh sợ rằng mình vì một phút bất cẩn lại làm tổn thương nó thêm một lần nữa. Nam sợ hãi điều đó. 

- Không có gì. Anh vẫn vậy, lúc em nhắn tin thì anh vẫn lang thang ngoài đường mà.

Nói rồi Nam khoác chiếc áo ngoài phủ lên người Anh Thư vì biết rằng cô ấy có thể sẽ bị lạnh. Gió đêm rì rào, hai người còn lạ lẫm, còn chưa quen với sự xuất hiện của đối phương nên đứng lặng yên một lúc rất lâu trước cửa quán café sáng đèn.

- Muộn quá rồi, quán đóng cửa từ lâu. Sao lại hẹn anh ra đây?

- Vì em nhớ…

Hai người vừa đi vừa trò chuyện. Giọng Anh Thư nhỏ nhẹ, tan đều trong gió. Nam nghe tiếng lồng ngực đập liên hồi. Tình đầu chẳng bao giờ là dễ quên. Ngay cả khi có thể “quên” được rồi thì chỉ cần bóng hình đó xuất hiện, lại một lần nữa tự ý bước vào trái tim ta mà cư ngụ. Nam mỉm cười, thấy mình đâm ra ngớ ngẩn. 

- Khuya rồi, anh đưa em về nhé!

- Không cần đâu. Em tự về được. Em chỉ cần biết là… anh vẫn ổn. Và người đầu tiên em muốn gặp khi về Việt Nam… là anh.

Anh Thư cười hiền, đưa tay ra trả áo lại cho Nam. Cô nàng biến mất nhanh chóng sau con hẻm nhỏ, có vẻ như có xe đang chờ sẵn ở đó. Nam nhìn theo cho đến khi bóng cô bạn đi khuất mới lên xe về nhà. Có những điều trăn trở anh muốn hỏi Anh Thư ngay khi gặp lại, ví như tại sao ngày xưa nói đi du học là có thể đi nhanh đến thế? Thậm chí Nam còn là người được biết cuối cùng. Rồi về chuyện chia tay giữa hai người, chia tay bình lặng, không một chút cãi vã, không biết chút bất an, chỉ một câu ngắn gọn trong một email gửi từ những giờ gần sáng. Cũng như việc trở về, nhanh chóng và đột ngột hệt như ngày cô ấy ra đi. Nam luôn thấy mình là người bị động, là người đứng ngoài lề những quyết định của Anh Thư. Câu mà anh muốn hỏi nhất, lúc nào cũng thường trực, kể cả khi hai người đã quyết định chia tay:

“Anh là gì trong trái tim em?”

3. Sau lần gặp đột ngột ấy, Anh Thư không lần nào chủ động liên lạc với Nam. Anh cũng trở về với nhịp sống thường nhật, ngày ngày ra tiệm bánh trông quán, làm bánh cho những vị khách hàng đáng mến. Ngày ngày trò chuyện cùng Du, từ ngày Duy Anh đi đã nhuộm một màu buồn khó tả.

- Du này, hay là em học một cái gì đó mới mẻ đi nhé! 

- Có hiệu quả không anh?

- Còn tùy vào em nữa. Nhưng anh nghĩ sẽ tốt hơn việc em có quá nhiều thời gian trống để nhớ về cậu ấy.

Nam mỉm cười, đặt tay mình lên tay Du siết nhẹ.

- Anh dạy em làm bánh nhé?

- Vậy học phí là bánh to oạch tặng anh nhân ngày sinh nhật?

- Ok!

- Ok!

Hai người cùng cười, mắt Du sáng lấp lánh, nụ cười buồn trên môi nhạt nhòa, chỉ còn niềm vui đâu đó ánh trên khuôn mặt rạng rỡ.

Từ sau đó, Du là học trò ruột của Nam, tất nhiên cô bé xuất hiện ở tiệm bánh nhiều hơn. Một cách chăm chỉ nhất, Du luôn cố gắng để không bị quên bài, tay nghề cũng lên đáng kể. Những sản phẩm đầu tiên là mousse trà xanh, mousse xoài, mousse dâu tây,… Cô bé thích thú với những gì mình học được, thường tíu tít khoe với Nam rằng bố mẹ Du rất thích. Trong mắt bố mẹ Du thì cô con gái còn non nớt vụng về, một ngày đẹp trời nào đó lại hay mang những hộp bánh nhỏ xinh về tặng bố mẹ nên ai cũng nghĩ cuộc sống của Du đang trôi đi rất khác. Đúng là những ngày rất khác, những ngày vắng Duy Anh và những ngày phải chống chọi với nỗi nhớ mang tên tình đầu. Du đang cố gắng để thấy rằng mình đang sống chứ không phải đang tồn tại…

- Anh Nam, bao giờ là sinh nhật anh?

- Sắp rồi, cứ học đi thôi.

- Cho em biết trước em còn chuẩn bị tinh thần chứ.

Du thở dài, nhìn Nam như năn nỉ.

- Nhìn kìa, như bà cụ non. Anh bảo là cứ học đi mà. Nếu lúc đó tôi chưa có bạn gái thì tôi báo trước một ngày, cô làm bánh tặng tôi, còn nếu tôi có rồi thì coi như khóa học của cô được free, ok chưa?
Du bật cười thành tiếng, chạy lại giật lấy cái mũ làm bánh trên đầu Nam đội lên đầu mình rồi cười toe.

- Hứ, anh ế dài rồi còn làm điệu!

Hai anh em bắt đầu những trận đấu khẩu quen thuộc. Anh Thư đứng phía bên ngoài quán, nhìn thấy cô nhân viên lạ mặt, nhìn thấy khuôn mặt Nam rạng ngời. Hai người như thể chẳng có khoảng cách nào cả, cứ gần gũi, thân thuộc như tự nhiên phải thế. Vì lẽ đó mà bước chân muốn vào quán cũng dừng hẳn lại, Anh Thư lặng ngắm nhìn Nam thêm một lúc rồi quay chân bước đi. Chỉ biết rằng khi không đủ can đảm, cô sẽ vụt mất một điều quan trọng. Nhưng cũng có những điều mà cô cho rằng quan trọng hơn hạnh phúc của mình, đó chính là nụ cười của Nam. Ở bên cạnh cô, những năm tháng ấy, chưa một lần được chứng kiến Nam cười vui vẻ nhường ấy. Anh Thư bước đi, trong lòng ngập lên những cảm xúc chia xa dù người cũ mới vừa gặp lại…

4. Hai tháng kể từ ngày Duy Anh đi, Du vẫn cần mẫn gửi email cho cậu ấy mỗi đêm, kể về cuộc sống của mình như tất cả hiện ra trước mắt. Buồn vui của Du, đam mê của Du, người bạn mới của Du,… tất cả đều được kể trong email khi viết cho Duy Anh. Nhưng cậu ấy không hồi âm lần nào cả. Những lá email gửi đi từ một chiều, chiều ngược lại chỉ còn là lặng thinh. 

- Em đang gửi thương nhớ đi một chiều anh ạ.

- Đã có biển cấm rồi mà em còn cố chấp, có đáng phạt không?


Nam xoa đầu Du, đặt lên trước mặt cô bé một cốc nâu đá.

- Thử một lần đi, dễ chịu hơn so với trà sữa nhiều đấy.

Du mỉm cười, thích cách trêu chọc của anh chủ quán, vừa là bạn, vừa là một người anh ở bên cạnh mình. Trong mắt Du thì Nam là một người hoàn toàn đặc biệt. Không phải đặc biệt để nhớ thương như Duy Anh mà còn đặc biệt hơn thế. Chính vì quá đặc biệt nên không thể định nghĩa nổi. Anh ấy luôn xuất hiện lúc mà Du cần, lúc mà Du cảm thấy mệt mỏi, cô đơn nhất. Từ ngày không có Duy Anh bên cạnh, chính Nam là người cứu rỗi những ngày cuối tuần buồn chán, cũng chính anh ấy là người tạo dựng niềm tin trong lòng Du một cách mãnh liệt rằng:

“Đến lúc nên quên thì em sẽ quên được thôi.”

Thế nên ban ngày không cho phép mình nhớ về Duy Anh liên tục, phải chăm chú học và làm bánh thật “ngon lành”, nhưng ban đêm thì Du vẫn giữ thói quen trò chuyện với một… Duy Anh ảo. Có lần Nam cho rằng cách của Du thật ngốc nghếch, hết sức ngớ ngẩn vì đến chín mươi chín phần trăm là Duy Anh không để tâm tới, cậu ấy có một cuộc sống mới, một cuộc chiến mới nhiều điều lo toan hơn ở một đất nước xa xôi. Du chỉ mỉm cười.

- Em cũng ngốc nghếch ngang anh thôi. Anh thì hơn gì em cơ chứ!

Nói rồi Du lè lưỡi, cố ý nhắc nhở đến mối tình đầu của Nam. Có lần trò chuyện say sưa, hứng chí quá nên Nam kể chuyện về Anh Thư với Du. Cô bé để tâm và khắc sâu ghi nhớ. Hóa ra cũng có lúc Nam bị Du bắt thóp, thấy cô học trò lém lỉnh trêu đùa mình, nửa vì ngại nửa vì muốn trị cho Du một trận tội dám “cá mè một lứa” nên Nam bắt đầu đuổi theo nhằm hai tai cô bé mà búng cho đỏ ửng. Cảnh tượng ấy lại một lần nữa rơi vào điểm nhìn của Anh Thư, khi cô nàng vì vô tình nhưng cố ý lướt qua thăm quán anh chàng bạn trai cũ.

Anh Thư chững người nhìn lại phút giây ấy. Nhớ về thời quá khứ đã xa, cũng có lúc đã từng cùng Nam đùa vui như thế, nhưng vì sự vô tâm hời hợt nên cô đã để lỡ mất rồi. Khi quá khứ vụt qua tay, khi bắt đầu biết nhớ nhung nhiều hơn về một người thì đã ở quá xa người đó, xa đến nỗi nhớ thương không thể nói thành lời, tất cả chìm trong câm lặng và đong đầy thành nước mắt.

5. Một dạo bận việc Nam không thường xuyên đến quán, tất cả giao lại cho Du, cô bé học bài khá nhanh, tay nghề lại tiến bộ rõ rệt. Du dành thời gian nhiều cho tiệm bánh, ngoài việc học thì không đi làm gì khác. Có những hôm quán đóng cửa khá muộn, Nam thường nhắc Du không được chủ quan, mặc dù anh vẫn đến và giúp Du dọn dẹp nhưng để tránh có chuyện gì bất trắc, Nam dặn Du phải đóng cửa khi phố lên đèn, ngoan ngoãn ra về kẻo bố mẹ mong.

Du vốn dĩ là một cô bé bướng bỉnh, khi tròn mười tám tuổi lại càng nghĩ mình là đứa đã trưởng thành, vậy nên vẫn hay tránh lời Nam. Một phần vì Du yêu tiệm bánh, yêu không gian và cảm giác chìm mình trong những thứ mùi hoa quả, mùi kem bơ, mùi socola thơm lừng. Cảm giác được giấu mình trong những ồn ào huyên náo trên phố để ngắm nhìn ngọn đèn cao áp lung linh trong đêm. Và điều đặc biệt hơn, cô bé có thể chờ để thấy mặt anh chủ quán xuất hiện.
Từ lâu việc nhìn ngắm nụ cười Nam đã trở thành thói quen. Và thói quen đó đã bắt đầu lấn sân sang thói quen nhớ Duy Anh mỗi tối. Du mỉm cười, đó là một bí mật, một bí mật lớn lao mà cô bé không thể chia sẻ cùng ai. Ngày mới học làm bánh cùng Nam, cô bé đã hứa nếu một ngày nào đó không còn nhớ đến Duy Anh nữa, hoặc chí ít cũng không vì chuyện Duy Anh đi du học mà buồn nữa thì nhất định sẽ thông báo cho Nam biết. Nhưng hiện tại, Du muốn giấu đi, ấp ủ điều đó cho riêng mình biết. Mặc dù thói quen viết email cho Duy Anh vẫn tồn tại, nhưng những câu chuyện kể đã không còn đầy tâm sự như trước, đâu đó thấp thoáng nét vui tươi và hồn nhiên, hệt như những ngày Du mới biết rung động trước một người bạn khác giới.

- Sao giờ này còn chưa đóng quán? Em càng ngày càng lì lợm có phải không hả Du?

Nam khoanh tay trước ngực, chống chân dựa người ngay cửa ra vào quán, ánh mắt nghiêm nghị nhìn Du khi cô bé còn đang loay hoay đun chảy socola. Vừa nhìn thấy Nam, Du cười tít mắt.

- Em làm xíu nữa rồi về. Mà anh đi đâu về đấy?

- …

Đọc được nét thinh lặng trong đôi mắt màu nâu nhạt, Du ngập ngừng.

- Anh đi gặp chị Thư à?

- Ừ.

Nam kéo ghế ngồi xuống đối diện với Du, xoa đầu Du nói khẽ.

- Chuyện tình cảm rắc rối lắm. Đừng yêu nữa, Du ạ. Em mà yêu vào là không giữ được nụ cười hồn nhiên như thế này đâu.

Nam nói như than thở cho chính mình. Vì đâu mà anh thấy gánh nặng đến thế? Du không biết có chuyện gì xảy ra giữa anh ấy và chị Thư, chỉ biết một điều, rằng Nam đã lại một lần nữa rung động khi chị ấy quay trở về Việt Nam. Mặc dù hai người ít qua lại gặp gỡ, xong kí ức về chị ấy luôn là những kí ức đẹp đẽ nhất. Kí ức có màu buồn là những thước phim quý giá mà con người ta luôn muốn được lưu lại. Nam từng tâm sự, nếu Anh Thư muốn hai người trở lại mối quan hệ như trước đây, anh vẫn rất sẵn lòng. Vì thực ra, khi không có chị ấy bên cạnh anh cũng chưa từng mở lòng với một ai đó khác. 

- Em biết rồi. Em về đây. 

Du lẻn đi lấy đồ rồi ra khỏi quán, lần này khác với những lần đóng quán trước, không có những câu chuyện cười về những vị khách mới, không có những phát hiện lý thú sau cả một ngày dài mày mò công thức, cũng không có những câu trêu đùa dành cho anh chủ, Du đi về một mạch, thậm chí còn không ngoái đầu lại nhìn và vẫy vẫy tay chào như mọi khi. Cô bé cúi đầu đi thật nhanh, thật nhanh, giọt nước mắt mấp mé nơi mi mắt rớt xuống má từ lúc nào. Trời làm một cơn mưa rào bất chợt, Du đi trong mưa, mắt môi ướt đẫm, nước mưa hiền hòa vị mặn. 

6. Lần đầu tiên sau rất nhiều lần gửi thư đi mà không nhận được hồi âm, Du nhận được email của Duy Anh. Cậu ấy thông báo đã ổn định việc ăn uống, nhà ở và đi lại. Việc học hành về cơ bản cũng theo được so với bạn bè bên đó. Cuộc sống của Duy Anh tẻ nhạt hơn nhiều so với tưởng tượng của cậu ấy, ít nhất là việc không có Du bên cạnh. Đọc email của Duy Anh mà nước mắt của Du rơi nhiều hơn, ngay lập tức muốn cậu ấy có mặt ở đây để vùi vào nức nở. Duy Anh cũng cho rằng Du đã có tình cảm với anh chàng chủ tiệm bánh kia rồi. Thật ra cậu ấy vẫn đọc email của Du mỗi ngày, có email đọc đi đọc lại đến năm sáu lần, nhưng vì quyết tâm quên Duy Anh của Du cao quá nên cậu ấy lại im lặng, chỉ chờ đọc email mỗi sáng chứ không reply cho Du. Từ chuyện Du quyết tâm quên Duy Anh, chuyện học làm bánh, chuyện kết thân với anh chủ tiệm bánh,… Duy Anh đều rõ những suy nghĩ trong Du, thậm chí còn biết trước một số điều. Câu cuối cùng trong email phản hồi cho Du, Duy Anh có viết.
“Cậu là người con gái đặc biệt, hãy dành tình cảm đặc biệt cho một người xứng đáng. Nếu đó là Nam, hãy mạnh dạn đưa tay ra nắm lấy hạnh phúc của mình. 

Du à, dù trước đây, hay bây giờ, thậm chí sau nay nữa, tớ luôn mong rằng cậu hạnh phúc :)”

Du ngồi một lúc lâu trước màn hình máy tính, chợt nhận ra rằng đã có thể bình thường hóa một cách tốt đẹp mối quan hệ với Duy Anh, điều mà trước đây chưa bao giờ Du nghĩ tới. Du đã nghĩ chắc hẳn mọi chuyện sẽ đi theo một hướng xấu lắm, có thể hai đứa sẽ chẳng thể làm bạn trở lại sau khi chia tay. Vậy ra vẫn có những chuyện nằm ngoài lề dự đoán, Du thấy vui vì Duy Anh vẫn hiền hòa và tâm lý như thế. Du biết rằng mình vẫn thấy nhớ cậu ấy, nhớ rất nhiều, nhưng từ một tình cảm khác được chuyển hóa sang dạng tình cảm đặc biệt, một dạng tình cảm chẳng bao giờ biến mất mang tên “tình bạn”.

Ngày hôm sau, kể từ sau khi biết tin Nam và Anh Thư trở lại là một cặp, Du vẫn đến tiệm bánh, vẫn làm việc như bình thường. Chỉ có điều không còn vui vẻ và tươi tắn như mọi khi. Nhìn thấy vẻ khác lạ của Du, Nam băn khoăn.

- Có chuyện gì không ổn hả Du?

Du không đáp lời, chỉ nhoẻn cười rồi lắc đầu. Việc xuất hiện ở quán đã thành thói quen, cũng là những công việc mà Du yêu thích, nếu nhất thời bỏ quán đi sẽ khiến Du trở nên chông chênh vô định. Cô bé quyết định vẫn giấu nguyên tình cảm của mình ở đó, nếu không có gì thay đổi thì sẽ không nói ra cho ai biết, và tình cảm với tiệm bánh thì vẫn đong đầy ngày một nhiều…

- Hôm qua Thư bị ốm nên anh cũng thấy hơi mệt mỏi. Dạo gần đây nhiều chuyện phải lo nghĩ quá…

Du gật đầu, lại lảng đi chỗ khác. Mỗi lần Nam nhắc đến chị Thư đều làm tim Du thấy nhói. Nhưng Du đã nghĩ mình không được đòi hỏi nhiều như thế, đã mượn anh ấy của chị Thư một thời gian dài rồi, đã cùng anh ấy đi qua những ngày buồn, sao có thể chiếm hữu anh ấy mãi mãi. Du chẳng là gì trong cuộc sống của Nam cả, có chăng là một người vô tình lướt qua, sẽ lại ra đi nhanh chóng thôi…

- Em cũng ốm hả Du?

Nam đưa tay sờ lên trán Du, mày chau lại vì lo lắng, khuôn mặt trở nên cực kì nghiêm trọng.

- Em sốt cao thế sao còn đi làm? 

- Em không sao đâu. Chỉ là sốt nhẹ thôi.

Du cố sức mỉm cười, khuôn mặt nhợt nhạt dần. Đúng là sau trận mưa hôm ấy Du có trở bệnh, nhưng cô bé luôn nghĩ mình sẽ khỏe lại nhanh chóng. So với việc phải nghỉ ở nhà và nằm im một chỗ với việc được ra quán bay nhảy, được làm những loại bánh yêu thích, được gặp Nam… thì Du vẫn chọn đi làm.

- Ngốc thế, em ốm thì báo anh một tiếng chứ. Em với chị Thư giống hệt nhau, lì lợm đến khó bảo.

Nam lo lắng lục tìm thuốc trong tủ sơ cứu nhỏ treo trong khu bếp, ngay lúc nghe Nam nhắc đến Anh Thư thì Du vội vàng bỏ chạy. Không biết điều gì khiến cô bé chạnh lòng, chỉ biết rằng Du thấy không-ổn-một-chút-nào cả khi nghe thấy Nam nhắc tên chị ấy. Du cứ chạy mải mê, bỏ đằng sau tiếng gọi của Nam, bỏ đằng sau một cơn mưa rào đang cố sức đuổi theo. 

“Em có ngốc cũng không muốn bị so sánh với chị Thư. Người ngốc nghếch chẳng phải là em mà là anh mới đúng. Đồ ngốc!!!”

Còn tiếp....

Bình yên bên anh – Kỳ I

______________________________________________ 
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Posted By Unknown13:34

Thứ Hai, 29 tháng 4, 2013

Người ngồi nhầm chỗ

Sáng thứ 7, Minh gọi điện thoại hẹn gặp ngày chủ nhật. 


Đã ba tuần, chúng tôi chưa thấy nhau. Trong mắt người chung quanh, chúng tôi là một đôi kỳ quặc. 

Yêu nhau hơn sáu tháng, những cuộc hẹn – đếm được chính xác, như người ta có thể đếm các tờ giấy trong quyển catalog mới tinh. Một đôi lần, giữa những bản vẽ trên màn hình, tôi nhắm mắt, gắng hồi nhớ nét cười hay âm vang giọng nói Minh. 
Người ngồi nhầm chỗ

Nhưng mọi thứ dường như quá khó khăn để đọng lại. Cô ấy sẽ gọi cho tôi, khi có thời gian rảnh. Các cuộc đi chơi được sắp xếp thời gian và lộ trình trước, vì cả hai đều bận rộn. Nếu không thể gặp nhau như đã hẹn vì sự cố đột ngột, chỉ cần cú điện thoại báo lại. Sẽ chẳng ai trách móc hay tỏ ý muộn phiền. 

Một vài người ngỡ chúng tôi bị điên: “Điều gì khiến cả hai còn yêu nhau một khi mối quan hệ tẻ nhạt như vậy?”. Điều này chẳng thể nào giải thích nổi. Cảm xúc giữa tôi và Minh không giống sự lười biếng hay thói quen. Trái lại, những gặp gỡ chớp nhoáng, các message vắn tắt trên mobi giữ cho chúng tôi cảm giác an toàn. Suy cho cùng, tình yêu là một phần cuộc sống. Còn quá nhiều thứ quan trọng đòi hỏi thời gian và sự chú tâm…. 

Có tiếng gõ cửa ồn ào. Sâm, nữ hoạ viên tập sự phụ việc cho tôi chạy ùa vào, đem tập tài liệu dự án phim quảng cáo để mạnh lên bàn, rồi chạy biến như một cơn lốc. Viễn ảnh về cuộc hẹn sáng mai xoa dịu trong tôi cơn bực dọc.

Khuya, tôi vào bàn làm việc, hoàn tất chuỗi phác thảo phân tích hình ảnh đoạn phim quảng cáo mà công ty tôi sắp thực hiện. Một tin nhắn Sâm gửi, hỏi về bản vẽ màu. Nữ phụ việc này hay đặt câu hỏi kỳ lạ, bất kể lúc nào. Tôi xoá tin nhắn, không trả lời. Một cơn gió mùa xuân lành lạnh đẩy nhẹ cánh cửa sổ. Các vòm cây đu đưa. Một bóng chim vụt vào mái hiên nhà tối sẫm. Từ khoảng trời cao, vọng xuống tiếng rì rầm của một máy bay khổng lồ sắp hạ cánh. Sự chống cự âm thầm đầy nỗ lực vủa vạn vật với bóng đêm bất động. Các hình ảnh rời rạc đánh thức niềm xúc động vô cớ, sâu xa. Đan tay sau gáy, tôi chợt nghĩ về thời gian sống. Tuổi 20. Con đường phía trước. Và tình yêu….

Mặt trời chủ nhật đứng ngoài cửa sổ. Tôi chồm dậy, nhảy vào nhà tắm, cạo râu. Nước lạnh cóng. Trước khi lao xuống phố, tôi mặc thêm áo len xám nhạt Minh mua tặng tôi cuối thu năm ngoái. Xe máy phóng qua những phố rộng, còn chưa quá đông. Tôi hào hứng đến độ tấp vào vỉa hè, mua một bó hoa cúc xanh và một gói thuốc, dù chẳng hút bao giờ. 

Quán Minh hẹn tuyệt đẹp. Dây leo loà xoà trên mái nhà bằng kính. Hàng rào gỗ viền lối đi thẫm đen vì hơi ẩm, trổ lên vô số tai nấm trắng muốt. Vươn cổ nhìn quanh, tôi không tìm ra Minh. Cô không bao giờ sai hẹn. Cảm giác bồn chồn gợn âu lo. Tôi bấm điện thoại. Bàn tay chạm nhẹ. Minh đứng sau lưng tôi từ bao giờ. Chúng tôi đến góc khuất trong nhà, bàn Minh đặt trước, ánh sáng nơi đây yếu ớt, rọi vào từ song cửa sắt sơn đen. 

Một bình gốm đổ bóng xuống bàn gỗ. Những nhành hoa mới cắm còn toả mùi ngai ngái của đất mục và rêu non. Hơi khác thường, Minh chọn ghế ngồi đối diện tôi. Câu chuyện ngắc ngứ cũng khác thường. Rồi cả hai im lìm. Tôi nhận ra chỉ thời gian ngắn không gặp, Minh thay đổi ghê gớm. Cô gầy đi. Mái tóc cắt cao đã dài ra, loà xoà trước trán. Thỉnh thoảng, Minh vén một lọn tóc, để lộ tai trái cũng trắng xanh như làn da cô.

- Em lấy visa đi Hồng Kông chưa? – Tôi phá vỡ sự im lặng. Lần trước, Minh có nói với tôi về chuyến công tác ngắn hạn. Cô mới tốt nghiệp hai đại học, đi làm chưa đầy năm nhưng thăng tiến khá nhanh. Các cuộc họp quan trọng của tổng công ty mẹ, cô bắt đầu có tên trong danh sách tham dự.

- Em không đi nữa. – Cô nói khẽ – Có một trục trặc nhỏ. Về phía em.

- Anh biết được chứ? – Tôi mỉm cười. Chưa bao giờ Minh giấu tôi điều gì.

- Phổi em phát hiện một khối u nhỏ. Anh đừng giật mình như thế! Bác sỹ khuyên em bay vào phương Nam. Thời tiết ấm áp trong ấy tốt hơn. – Không nhìn tôi, Mình bình thản, như thể cô đang nói về vấn đề của một ai khác – Có lẽ em vẫn tiếp tục làm việc tại văn phòng đại diện trong ấy. Cho đến khi…

Người Ngồi Nhầm Chỗ

Tôi không nghe nữa. Hệt như một kẻ vô hình đẩy tôi vào bức tường gạch trần trước mặt, ép chặt, không thể kháng cự. Chúng tôi im lặng, thảng thốt. Rời quán cafe, cuộc dạo chơi sáng chủ nhật như đã định vẫn tiếp tục. Tôi cầm tay Minh đi dọc vỉa hè đông đúc, tấp nập. 

Một tay cô ôm bó hoa xanh. Mấy đứa trẻ chạy xe đạp đẩy đâm sầm vào chúng tôi. Các tờ tạp chí tung bay trên quầy, tựa bầy chim nhiệt đới sặc sỡ vừa đáp xuống. Tiếng rao hoa quả lanh lảnh. Cuộc sống vui vẻ náo nhiệt, cách biệt với tâm trạng trống rỗng và sợ hãi của tôi lúc này. “Anh sẽ xin nghỉ phép, đưa em vào trong ấy…” Tôi nói khẽ. Minh lắc nhẹ mái đầu: “Không cần đâu anh ạ. 

Cứ xem như một chuyến công tác hơi lâu. Em không thích nhìn sự việc theo chiều hướng bi thảm”. Tôi siết tay Minh chặt hơn. Những ngón khô ấm. Tôi ngỡ chúng run nhẹ. Nhưng chỉ là ảo giác thoáng qua. Đột ngột quay sang tôi, đôi môi Minh bỗng trắng bệch: “Điều em lo âu lại là anh đấy. Sẽ rất khó khăn thời gian đầu. Chẳng ai chuẩn bị để quen với sự trống trải, xa cách. Em luôn muốn anh vui và sử dụng thời gian tốt nhất, không để phí một giây phút nào cả. Như vậy, anh hãy nghĩ về em ít thôi!”… Tôi chẳng biết nói gì hơn.

Chúng tôi đi ngang qua một công viên, rẽ vào. Băng ghế đá bỏ trống. Mùa xuân. Tôi và Minh mặc áo len giống nhau. Cô mảnh khảnh xinh đẹp. Lẽ ra chúng tôi cùng hít thở mùi cỏ ướt, mùi lá non, mùi bó cúc xanh nhuỵ còn khép chặt, cùng mỉm cười vì thật gần gũi. Thế mà cái hương vị xa vời của mùi thiên nhiên mới lại co thành một nắm đấm, nện thẳng vào ngực khiến tôi nhói đau. Cho đến buổi sáng đưa Minh ra sân bay, dõi theo bóng cô khuất sau tường kính cách ly, cái hương thơm mùa xuân ấy vẫn tồn đọng ngóc ngách nào đó trong phổi tôi. Rõ ràng là thế.

Tháng 2 lạ lùng. Tôi vẫn duy trì công việc của một chuyên viên phân tích hình ảnh động cho phim hoạt hoạ và tạo khung hình cho các bộ phim quảng cáo. Bắt đầu mùa phim mới. Hợp đồng dày đặc. Tôi ở lại văn phòng đến khuya, làm việc mải miết trên máy. Gã đồng nghiệp người Hà Lan nốc liên tục những cốc cafe to. Nữ hoạ viên tập sự ăn hết thỏi kẹo này đến thỏi kẹo khác, để tỉnh ngủ. Mùi cafe và kẹo the bám vào từng phần tử không khí, khiến mọi thứ như cô đặc lại, hiện hình đậm hơn, ngay cả nỗi buồn và sự cô độc.

Gần đây, thỉnh thoảng trong tôi xuất hiện cơn giận dữ bất thường. Một bản vẽ sai màu. Vài chi tiết chuyệch choạc. Lời hứa không đúng hẹn. Tất cả đều có thể làm tôi cáu điên, muốn đập vỡ thứ gì đó. Mỗi lần như vậy, nữ hoạ viên tập sự lãnh nhận hậu quả. Thôi chạy lăng xăng gây ra tiếng ồn ào khó chịu, cô ta rúc vào góc bàn máy, sửa chữa sai phạm, gò lưng làm cho xong đống việc chưa hoàn tất. Nhưng đến tối muộn, khi Sâm rụt rè giao lại sản phẩm, tôi lại chỉ xem liếc qua. Tốt hơn bao nhiêu có quan trọng gì nữa đâu. Cô ta đứng loay hoay sau lưng tôi, lên tiếng bằng cái giọng nửa trẻ con nửa người lớn:

- Em cần phải sửa chữa thêm không anh?

- Cô về được rồi – Tôi lạnh lùng – Nếu làm nữa, kết quả cũng chỉ thế thôi!

Roạt! Vang lên tiếng giấy xé toạc. Tập bìa hồ sơ ném mạnh, bay vụt qua nóc những chiếc máy tính, đập vào một cốc thủy tinh trước khi cùng rơi xuống, gây nên tiếng động ghê rợn giữa không gian yên tĩnh văn phòng. Gã tóc đỏ nhỏm dậy sau tấm ngăn, miệng há hốc. Tôi bàng hoàng ngoảnh lại nhìn nữ tập sự lúc này trông như một con mèo điên, với đôi mắt trợn tròn xoe sau cặp kính gọng hồng kì quái, đôi môi mím chặt và cánh mũi hếch thở phập phồng.

- Cô sao vậy? – Tôi lên tiếng sau hồi lâu lặng đi kinh ngạc.

- Anh cần biết ư? – Cô gái hét lên. Đôi vai và cánh tay cô ta run lên bần bật.

Tôi đứng yên, cau mày nhìn các mảnh giấy vụn. Hình như tôi sai ở một điểm nào đó. Vấn đề của riêng mình không thể trút lên đầu kẻ khác, dù dưới bất kỳ vỏ bọc nào. Tôi ngẩng nhìn cô ta, nói khẽ:

- Thôi được, cho tôi xin lỗi!

Không đáp trả, cô gái trong cái áo khoác dài sẫm màu kỳ quặc nhảy vọt qua những mảnh vỡ, tựa một phù thủy nhỏ lao về phía cửa, biến mất. Tôi bấm chuông, gọi nhân viên trực thu dọn đống hỗn độn. Gã đồng nghiệp Hà Lan đi về phía tôi, tò mò: “Có chuyện gì với Ms.Sâm thế?”. Tôi nhún vai: “Có trời mà biết được. Thói tự ái trẻ con, có lẽ!”. Gã ta hớp cạn cốc cafe, nheo mắt: “Dính líu với mấy cô nhóc kiểu này phiền nhỉ. Nhưng vui!”. Tôi gạt đi, không chú ý. 

Những người cuối cùng rời khỏi thang máy cao ốc. Một lối đi nội bộ, phản chiếu trong khoảng tường đá hoa bóng người úp mặt vào bàn tay, bất động. Tôi bước đến gần Sâm, lên tiếng: “Về thôi, đừng nức nở nữa cô nhóc. Đêm lạnh khó chạy xe đấy!”. Cô gái buông tay, ngẩng nhìn tôi bằng đôi mắt to tướng ráo hoảnh: “Ai khóc? Anh cho em quá giang được không?”. Tôi nhìn đồng hồ, lưỡng lự giây lát rồi đồng ý. Nhà Sâm không xa. Cô ngồi sau xe, liên tục khịt mũi. Tới đầu ngõ, cô ta nhảy xuống, cảm ơn tôi bằng cách le dài lưỡi, chạy hối hả xuyên lối đi tối om duới các tán lá đan nhau.

Chuông 11h khuya khi tôi về đến nhà. Cho một mẩu bánh mỳ vào lò nướng, nhai trệu trạo, chiêu hớp ca cao nóng, sau đó tôi vào giường nhắm mắt ngủ. Các mẩu giấy vụn bay tứ tung, cô gái trẻ như con mèo điên, vòm lá tối thẫm… Chuỗi hình ảnh lướt qua trí nhớ, âm vang một ngày mệt nhọc. Nửa đêm gió đập mạnh cửa sổ. Tôi choàng dậy, ngồi cuối giường, nhìn bầu trời chao đảo trong cơn mưa. Nỗi nhớ Minh bất thần ập đến, dội vào đầu, vào ngực, nhấn chìm tôi. 

Tôi nhặt ở kẽ giường gói thuốc lá. Hơn hai tháng kể từ ngày Minh bay vào Nam, bó cúc xanh đã lụi tàn. Nhưng bao thuốc vẫn còn nguyên. Tôi bóc vỏ, lấy ra điếu đầu tiên, châm lửa, đứng hút bên cửa sổ, ho sặc sụa. Những hạt nước vẫn rơi đều trên lá. Âm thanh của nước vỡ và mùi khói trong đên dâng lên trong tôi cảm giác đau xót phập phồng. Tại sao người như Minh, tươi trẻ, xinh đẹp và đầy hi vọng như cô ấy phải chịu ốm đau? Tại sao cô ấy phải rời xa tôi khi chúng tôi đang cần nhau nhất? Tại sao trước kia, chúng tôi không biết dành cho nhau thời gian nhiều hơn? Tôi nghiến răng khi các câu hỏi cắn vào từng đoạn ký ức. Mưa ngớt, còn lại trong tôi cơn đau ê ẩm. Điếu thuốc tắt từ lúc nào. Tôi châm lại nó, không hút, mà ném vào khoảng không trước mặt. Vệt đỏ sáng vút đi như con đom đóm buồn bã lóe lên, rồi tắt ngấm.

Dù có thất vọng và u buồn đến đâu, người ta vẫn không được phép cho mình rời bỏ công việc. Tôi vùi đầu vào đống dự án. Gã Hà Lan đuổi theo tôi, mệt đứt hơi, có khi nguyền rủa. Đột nhiên, nữ họa viên tập sự ít nói hẳn,thôi không làm ồn, không còn các hành động vô cớ thô bạo. Những yêu cầu của tôi được Sâm hoàn tất khá ổn. Thi thoảng tôi mua cho Sâm gói kẹo the, thay lời cảm ơn sự hợp tác. Cô xoay xoay thanh kẹo trong tay, như suy nghĩ rất lung. 

Một sáng, chuyển xong cho art director đĩa hình, tôi chợt thấy bóng mình phản chiếu trong kính. Một kẻ gầy gò, tóc bù xù mắt sâu, quần jeans bạc đầy nếp gấp và đôi giầy không rõ màu sắc. Thật tệ. Đó là người chỉ gần 24 tuổi! Tôi vào rest-room rửa mặt, nhớ Minh, khóc. Nhưng sau đó mọi thứ hồ như nhẹ nhàng hơn. Bất giác, tôi nói gã đồng nghiệp Hà Lan và Sâm trưa chủ nhật ghé nhà tôi chơi, uống chút gì đó. “Vì quái gì thế?” – Gã tóc đỏ lại lên cơn tò mò. Tôi nhún vai. Gã cười, tự trả lời: “Vì trời sắp ấm áp đúng không?”.

Sau bữa trưa có uống chút rượu, gã bạn ngả người thoải mái trong sofa đánh một giấc. Tôi ngồi trên cửa sổ, nhìn mông lung những dải mây mỏng trôi vùn vụt, các xe máy phóng dưới phố. Mọi thứ đều lao về trước, chuyển động không ngừng nghỉ. Tiếng động khẽ. Sâm cầm chai nước ngọt trắng nhảy lên ngồi cạnh tôi trên ô cửa. Hếch mũi như con gấu trúc, cô hít vào phổi không khí đợt lạnh cuối cùng. 

Rồi khe khẽ hát bài “Days gone by” của Hersh, bài hát ngày nào tôi và Minh say mê. Lẽ ra ngồi bên tôi là người khác. Tôi tự nhủ. Nhưng rồi ý nghĩ lặng lẽ rời đi. ”Days gone by”…. Tôi hỏi Sâm vài câu thoáng qua. Cô trả lời ngắn gọn, tuần tự. Sinh viên Mỹ thuật năm 3. Mê đồ họa. Lúc rảnh xem truyện tranh. Nhưng có khi đọc vài tác giả khó nhằn như Đôtx hay Kafka. Dưới phố xảy ra cú đụng xe. Tôi và cô gái nín thở quan sát. Mọi việc rồi cũng ổn thỏa. Chợt, một bàn tay cầm nhẹ ngón út của tôi…

Tôi viết thư cho Minh. Có thể nhấc máy gọi điện vào Nam. Có thể nhắn tin. Có thể gõ email. Nhưng chẳng rõ vì sao tôi bỗng chán ngấy tất cả các trò máy móc khô cằn. Tôi tìm một mẩu giấy và cây bút mực nét mảnh, bắt đầu viết dòng đầu tiên. Hơi khó khăn. Nhưng rồi câu chữ dễ dàng hơn khi tôi kể về các cơn mưa phùn đượm mùi hoa cúc xanh. 

Cái vạch đỏ trên nhiệt kế không còn xuống quá thấp. Bộ phim hoạt hình có cảnh gợi cảm hài hước. Bữa ăn có món canh nóng với đồng nghiệp trưa chủ nhật. Tôi kể về Sâm, cây kẹo the và cả bài hát trùng hợp ngẫu nhiên trên cửa sổ. Tôi viết từ chiều. Có lúc dừng lại nghĩ ngợi. Đến khuya thì xong. Dán phong bì rồi, tôi bần thần quá đỗi. Đêm yên tĩnh. Đôi mắt rộng của Minh hiện ra, chăm chú nhìn tôi, như hai mặt hồ thẳm xa không gợn sóng.


Mặc dù gặp nhau hầu hết các buổi chiều ở phòng thiết kế, nhưng đôi khi, buổi sáng đến giảng đường, Sâm vẫn chạy qua nhà tôi, từ vỉa hè nháy mobi gọi tôi thò đầu qua cửa sổ. Và trên yên xe máy, cô vẫy tay, cười rạng rỡ, cái kính hồng cài trên tóc lấp lánh ánh Mặt Trời. “Không cần mất thời gian vì anh nhiều như vậy đâu, Sâm!” – Có lần tôi thử nhắc. Cô lắc mạnh mái tóc hạt dẻ, mắt lại trợn tròn xoe: “Không được. Em muốn nhìn thấy anh, thật sự. Mất chút thời gian thì có ý nghĩa gì chứ…”. 

Tôi hít một hơi dài, chuyếnh choáng. Sáng chủ nhật, Sâm hẹn tôi cùng ra phố. Cô mua một quả táo to tướng, gặm ngon lành. Mua một tờ tạp chí màu, cô cao hứng đọc to cho tôi nghe các mẩu chuyện khôi hài, cùng cười. Trời ấm. Tôi không còn mặc áo len xám. Cũng không thể đi hoài đôi giày mất màu. Tôi ghé vào cửa hàng trên phố. Sâm chọn hộ tôi một đôi màu da bò buộc dây, đơn giản nhưng rất mode. Tôi đi đôi giàu mới êm êm, dễ chịu.

Buổi sáng chủ nhật, tôi một mình vào công viên. Băng ghế đá. Tôi ngồi im. Bao nhiêu thời gian đã trôi qua. Bao nhiêu thay đổi. Tôi là ai? Tại sao tôi ngồi đây? Sâm, cô gái với tia nắng lấp lánh trên tóc có nhầm chỗ khi ngồi trên cửa sổ? Tôi dụi gương mặt buốt lạnh vào lòng tay. Chuông điện thoại rung nhẹ. Minh. Giọng nói trong mobi trầm và mượt, như vọng đến từ một hành tinh xa xôi, xanh thẳm: “Anh đang ở đâu?”. Biết tôi ở công viên, cô cười khẽ: “Anh vui, vậy là em yên tâm. Em đọc thư anh mãi. Em thích chi tiết kẹo the và bài hát tình cờ trên cửa sổ. Em ổn. Đừng nghĩ ngợi nhiều quá. Cứ thế nhé…”. Đầu dây bên kia tắt rồi. Tôi rời băng ghế, vòng qua hồ nước xanh, tìm lối ra phố. Đi mãi. Tôi sẽ suy nghĩ để biết tôi đang ở đâu giữa mùa xuân này.

Kết Thúc (END) – Phan Hồn Nhiên
Theo: GocYeuThuong

Posted By Unknown01:20

Thứ Ba, 16 tháng 4, 2013

Đông, Phong, Hạ, Vũ (Kì 2)

Câu nói của Phong dường như là nút chai bật tung mọi thứ, Đông mím môi, nhưng không thể kìm lại được, Đông bắt đầu khóc...


Kỳ 2: Những con đường.

- Tớ được giải nhì quốc gia văn. Và tớ sẽ thi đại học sư phạm, khoa văn trong miền Nam.

Giọng nói con gái vang lên, rành rọt, dứt khoát và có phần bình thản đến ngạc nhiên. 

Đông thông báo như vậy, hiển nhiên như nó phải vậy. Cô bé nói thế, nhưng thực ra trong lòng đang thầm quan sát phản ứng của ba đứa bạn. “Hạ sẽ loạn lên, Vũ sẽ bất ngờ nhưng im lặng, còn Phong sẽ kỳ cục cho mà xem. Mà chẳng phải mình là người kỳ cục nhất sao”.
Đông, Phong, Hạ, Vũ (Kì 2)

Thực ra thì, cả ba đứa bạn đều im lặng. Không hiểu vì bất ngờ quá, hụt hẫng quá, hay vì đã quá quen với những lời nói ít nhưng rất đáng quan tâm của Đông. Bỗng nhiên, không khí oi ả của trưa hè càng thêm ngột ngạt hơn, như bị ai đó bóp nghẹt, bức bí và không thể thoát ra.

Hạ chưa kịp vui mừng cho bạn đã buồn đến phát khóc. Đông sẽ vào Nam sao, ai sẽ ở bên cạnh, dạy nó làm những món đồ handmade tỉ mỉ đáng yêu, ai sẽ ở cạnh, cho nó mượn vai để khóc. Hạ và Đông, giống như hai mảnh ghép vậy, và Hạ biết, thiếu mảnh nào cũng sẽ rất đau. Vì mùa hạ sẽ chẳng còn trọn vẹn nếu không có mùa đông, người ta sẽ không thể nhớ nhung đến cái nắng chói chang nếu không có cái lạnh buốt giá đến thấu xương. Mà, với nó mùa đông cứ ở lại Hà Nội thôi, đừng di chuyến vào phương Nam đầy nắng làm gì….

Vũ có cảm giác như bị nghẹt thở, có ai đó đang treo nó lên, lơ lửng, bị lộn ngược xuống mặt đất, chóng mặt và hoa mắt. Tại sao lại là Sư Phạm? Tại sao lại là khoa Văn? Tại sao lại là miền Nam? Trong một giây phút nào đó, nó đang nghĩ đến cảnh nó và Đông học chung trường, hai đứa sẽ cùng nhau học hành, tâm sự, thi thoảng đưa nhau đến trường, rồi cùng nhau tham gia câu lạc bộ nào đó chả hạn. Rồi chẳng hiểu sao, trí não nó liên kết chuyện Đông và Phong cùng thi và học trong Nam. Chỉ là trùng hợp thôi ư? 

Phong định nói một điều gì đó, phá đi bầu không khí mệt mỏi này, rồi lại thôi. Nói gì đây, vì nói gì cũng là không hợp cả. Chúc mừng Đông sao. Hay là tỏ vẻ tiếc nuối. Nói kiểu gì cũng là giả tạo mà thôi, bởi lòng nó đang rất xáo trộn. Giờ thì nó đã hiểu cảm giác của Vũ mỗi khi nó đột ngột thông báo điều gì đó. 

Cảm giác không trọng lực và rất muốn về lại mặt đất. Lớp mười hai lạ thật, kỳ quái thật. bỗng nhiên bọn nó bị đẩy ra xa nhau, như những người lâu ngày mất liên lạc, và chẳng thể giống như những quả lắc, trở về vị trí cân bằng ban đầu. Một điều rất lạ đang dấy lên trong lòng nó. Có gì xót xa và tiếc nuối…

Cuối cùng, chính Đông mới là người lên tiếng:

- Này các cậu - Ba đứa ngẩng mặt lên, hướng mắt về phía Đông.

- Chúng ta mãi mãi là bạn bè thân thiết, phải không?

Hạ đã bắt đầu đỏ hoe mắt. Nó đổ tại bụi bay. Cũng phải, lớp mười hai mà, bụi bay vào mắt nhiều lắm, bay cả vào tóc, vào tim nó.

Đông vẫn điềm đạm, nhìn thẳng vào mắt những đứa bạn không thể thay thế, khẳng định chắc nịch:

- Dù thế nào, chúng ta vẫn có nhau, tớ tin như vậy. Đó là niềm tin mười mấy năm, không thể dễ dàng đổ sập được. Các cậu nhìn đi này…

Đông rút chiếc ví ra, ở trong đó có tấm ảnh bốn đứa trẻ con mẫu giáo, mặc quần đùi, toe toét nhe răng sún ra cười. "Nhất định mà, mãi mãi ở trong tim. Xin hãy hiểu cho tớ."

Mọi quyết định đều là những sự đánh đổi. Trong cuộc sống này, không biết đã phải đánh đổi bao nhiêu lần. Nó làm sao mà nhớ hết được. Nó chỉ biết rằng, mỗi lần đánh đổi, tim nó lại tấy đau lên, nhưng nó sẽ không khóc, nhất quyết không khóc, bởi vì nó cần là điểm tựa cho bạn bè, cho gia đình, cho cả chính bản thân nó nữa. Bởi vì nó nhớ lời mẹ dặn trước lúc mất, rằng nó là Đông, mùa đông cần phải gai góc, xù xì, cần biết ngoài lạnh trong ấm để kiên cường bước đi trong cuộc đời này. Nhưng mà, nó có đâu có biết, mẹ đã không nhắc nó rằng, có đôi khi, hãy biết yêu bản thân mình, trước khi hy sinh cho người khác…

Mà, Hạ, Vũ, Phong sẽ hiểu cho nó, sẽ thông cảm cho nó, sẽ thương cho nó, phải không. Dù lần này, nó chẳng thế là chuyên gia giải cứu trái tim cho lũ bạn, thì các bạn cũng sẽ không oán trách nó, phải không. Bao nhiêu câu hỏi cứ vây quanh đầu Đông, khiến nó muốn chìm vào làn nước lạnh để xóa tan mọi thứ đang bủa vây.

- Haizz, có tí buồn đau, nhưng mà thôi, cứ phải chúc mừng Đông cái đã. Giải nhì cơ mà, oách xà lách thế chứ. Lại còn toàn quốc nữa. Giỏi thật đấy. Hehehehe.

Vũ nhoẻn miệng cười, thế là Hạ cũng cười theo, rồi Đông, rồi Phong. Cả lũ cùng cười vui, cùng trò chuyện, cứ như thời trẻ con vậy, cứ như chưa từng có chuyện gì xảy ra, cứ như là chúng nó chẳng cần lớn, sẽ có một thế giới không tên, không tuổi, không thi thố, cho chúng nó chui vào, chơi với nhau, đùa cùng nhau, vậy là đủ mãn nguyện lắm rồi.

Dù sao thì, chúng nó cũng chỉ là những đứa trẻ mười tám tuổi mà thôi.

Trống đánh vào ca chiều. Mấy đứa tạm biệt nhau. Vũ định về, rồi chợt nhớ ra vụ bàn bạc của lớp. “Biết đâu bọn nó vẫn ở lại”. Nghĩ vậy, Vũ leo nhanh lên cầu thang. Lên đến cầu thang tầng 2, bỗng nhiên nó nghe tiếng nói rất quen. A, thằng Phong. Ơ, cả tiếng Đông nữa. Vũ đi tới, rồi bỗng khựng lại….

Trước mắt nó, hai đứa bạn chí cốt đang ôm nhau rất chặt, một thằng bé thường ngày tưng tửng, bỗng nhiên trở nên chững chạc và che chở, một cô bé thường ngày chín chắn và điềm đạm, bỗng nhiên trở nên bé nhỏ và yếu mềm… Không, không thể nào là cái ôm kiểu bạn bè được! Chỉ khi người ta có tình cảm đặc biệt với nhau, người ta mới thay đổi như vậy mà thôi…

Nó định xông tới cho thằng bạn một trận. Chính Phong, nó phải hiểu rõ nhất tình cảm mà Vũ dành cho Đông chứ. Huống chi bọn nó còn là bạn bè thân thiết, huống chi Vũ còn chưa có ý định từ bỏ. Như thế là quá lắm, không thể chấp nhận được. Hèn! Ném đá giấu tay! Không đáng mặt bạn bè! 

Vũ đỏ bừng mặt, nó có cảm giác tất cả cái nắng mùa hè nóng rát đang đổ dồn lên đầu nó, một cục đá to nặng đang đè nén trái tim nó, ngạt thở và buốt nhói. Nó bước tới, nhưng vừa thoáng thấy ánh mắt mệt mỏi của Đông, nó lại thôi… Lại mềm lòng, lại không nỡ… Nó im lặng rút lui, để lại đằng sau biết bao câu hỏi. Phải, Đông và Phong cùng nhau vào miền Nam không phải là chuyện vô tình, nhưng cứ cho là bọn nó thích nhau, tại sao Đông phải buồn bã đến vậy. Phải vui sướng và mừng rỡ chứ. Mà tại sao phải vào miền Nam, thích nhau sớm muộn nó cũng biết mà thôi, đâu có giấu được mãi. Bao nhiêu câu hỏi cứ lởn vởn trong đầu nó.

Nó những tưởng, tình bạn của bọn nó rất giống thì hiện tại đơn, đơn giản, tin tưởng và luôn đúng như những chân lý vậy. Hóa ra không phải, tình bạn của nó - Đông - Phong rắc rối như mấy cái bài đọc hiểu chuyên ngành, nó tự tin quá đáng đáp án là A, nhưng Phong và Đông lại lạnh lùng chọn là D. Và giờ nó đang hoang mang, tình bạn của chúng nó sẽ đi đến đâu, là will hay won’t, hay là never…

Nắng hè có bao giờ dịu lại đâu… Hạ bước vào một lớp học Vẽ. Địa chỉ này là Đông cho nó trưa nay, nghe nói là khá uy tín. Trong khi bạn bè đang miệt mài trong những lò luyện toán văn anh lý hóa sinh, nó lại ở đây, trong một lớp học vẽ, với cái nắng hầm hập phả vào mặt liên tục.

- Chào chị, chị là người mới ạ?

Giọng một cô bé cất lên, trong veo, lảnh lót như tiếng chim hót vậy. Thật là dễ chịu. Hạ quay lại, cười tươi rói:

- Ừ, chị là người mới. Em thì sao? - Trước mặt Hạ là một cô bé có mái tóc đen nhánh, tết gọn gàng hai bên, mặc áo phông hoạt hình và quần yếm bò, đi đôi giày lười màu vàng. Trông thật giống cô bé Maruko ngộ nghĩnh quá đi.

- Em học được mấy tháng rồi ạ. Em tên là Thảo, Thu Thảo ạ. Thế chị thì sao? - Cô bé thân thiện bắt chuyện với Hạ.

- Chị tên là Hạ, cái mùa đáng ghét này này. Mà sao em biết là chị, nhỡ may bằng tuổi cũng nên. - Ánh mắt Hạ hấp háy vui, cô bé này đáng yêu quá, mới gặp đã thấy dễ chịu mát lành rồi. Đúng là một ngọn cỏ xanh tươi hiếm hoi trong cái nắng oi ả này.

- Hì, chị mặc đồng phục lớp của học sinh cuối cấp kia kìa, em cũng học trường này mà! - Cô bé tinh tế thật đấy.

- Ô, thế Thảo học chuyên gì vậy em. Mà em học lớp 10 hay 11? - Hạ cảm thấy một điều gì đó đang âm ỉ reo vui trong lòng: một cô bé đáng yêu, lại còn học cùng trường nữa chứ.

- Em học lớp 10. Em học chuyên Địa chị ạ. Hihi. Chị mau vào đi, thầy sắp đến rồi này.

Thảo kéo tay Hạ vào trong lớp, còn cho Hạ mượn giấy và chì nữa. Cô bé này tốt bụng như tên vậy, tấm lòng thơm thảo quá, ngoan ngoãn nữa. Thảo mới học có mấy tháng mà Hạ đã thấy vẽ đẹp ghê, đúng là người có khiếu có khác. Tự nhiên Hạ thấy buồn buồn… 

- Chị đừng lo, ai mới đầu cũng thế mà. Mới đầu em chẳng biết gì cả, cầm chì còn để gẫy cơ mà. Cứ chăm chỉ tập luyện, sẽ tiến bộ thôi. Em tin là như vậy. 

- Ừa - Hạ vẫn buồn buồn - Chị sẽ cố gắng. Chỉ là chẳng biết có còn thời gian mà cố gắng không nữa…

- Không thử sao biết, nên cứ phải thử chứ chị. Hồi em mới học, ai cũng ngạc nhiên lắm, vì chuyên Địa mà, lại đi học vẽ, còn muốn thi mấy trường mỹ thuật nữa chứ.

- Thế sao em không học mấy môn xã hội, hay là em không thích? - Hạ băn khoăn, chuyên Địa thì phải thích Địa chứ, cô luôn mặc định như vậy mà.

- Em có thích, nhưng em còn thích vẽ nữa. Ý em là một người có thể có nhiều sở thích đam mê ấy, làm gì có khuôn mẫu đâu. Em nghĩ đơn giản là, mình thích gì, mình làm nấy, cố gắng và kiên trì, nhất định sẽ thu được về cái gì đó.

- Cái gì đó là thành công ý hả?

- Không, chưa chắc đã thành công đâu. Thảo lắc đầu, hai bím tóc lúc lắc theo. Cái gì đó là khi nghĩ về, mình thấy vui vui thôi, cho mình thêm một vài kinh nghiệm chả hạn, hoặc vài người bạn tốt. Đấy, thế là vui rồi mà chị.

Thảo trong sáng quá, à không, phải là trong veo và tinh khôi mới đúng, và luôn nhiệt tình sôi nổi. Đúng là tuổi trẻ. Hạ giật mình, nó cũng trẻ mà, nó còn chưa tròn 18 tuổi đấy thôi, sao nó lại ủ rũ mệt mỏi rệu rã thế này, như một người đã nhiều năm ngược xuôi vậy. Áp lực thi cử đã biến nó trở nên như vậy sao? Hay vì từ trước đến nay nó quá vô lo vô nghĩ, lạc quan quá mức, nên bây giờ, đối diện với những ngã rẽ, những chọn lựa, nó chùn chân chẳng biết đi hướng nào cả.

Nó chợt nhận ra, sẽ có lúc, trong cuộc đời nó, bây giờ và cả sau này, nó sẽ phải tự chọn đường, bạn bè gia đình không thể làm thay hộ nó, không ai nắm tay nó suốt để chỉ dẫn từng li từng tí, tỉ mỉ chu đáo. Như thế nghĩa là nó đang lớn, một sự lớn cần thiết mà bấy lâu nay, được chở che bảo vệ, nó chẳng hay biết nhận ra. Nó sợ đi lạc đường, nó sợ một mình đứng giữa đất trời mênh mông, nó sợ cảm giác cô độc, nó sợ vấp ngã. Nhưng như bé Thảo nói, nó phải thử, nó phải cố gắng và kiên trì, nó phải... phải...

Phải làm nhiều điều lắm, nó mới có thể có lúc đứng vững bằng chính đôi chân của mình. Rồi nó chợt nhớ những lần ương bướng tranh cãi với mẹ, mẹ hay nhẹ nhàng bảo nó rằng: Rồi con sẽ hiểu, khi con lớn khôn. Khi con mười tám, mọi sự sẽ kỳ lạ lắm. Nó thì cứ phụng phịu, cười hihi và trẻ con làm nũng mẹ. Giờ thì nó đã hiểu rồi.

Thì ra, tuổi mười tám mang đến cho nó thật nhiều điều, hơn cả một kỳ thi, hơn cả những điểm số, hơn cả những lo âu. Tuổi mười tám, thành công không phải là thi thật oách, điểm cao chót vót, đỗ trường oai.

Tuổi mười tám, có đôi khi, thành công chỉ đơn giản là trải nghiệm. Đó là lớn. Là thử. Là ngã. Là đứng dậy. Và mỉm cười. Vậy thì, tuổi mười tám kỳ lạ của nó, ắt hẳn còn những điều thú vị để khám phá lắm. Vậy thì, đừng muộn phiền và lo âu.

Hạ vui vẻ cùng bé Thảo đi lấy xe, con bé còn phấn chấn đến mức quyết định rủ Thảo đến quán trà quen uống nước cho đỡ mệt. Và cô bé chuyên địa nhận lời.

- Quán này chị hay đến với mấy đứa bạn thân lắm, yên tĩnh mà nhạc cũng hợp tai nữa em ạ. Em gọi đồ đi - Hạ hồ hởi.

- Hi, chị gọi trước đi, có món gì ngon giới thiệu em.

- Ừa, thế hai trà sen em nhé - Hạ vẫy người bồi bàn gọi đồ.

- Vâng chị ạ. À, năm nay em được tham dự ban tổ chức chương trình chia tay của học sinh lớp 12 đấy chị. Bọn em đang lên chủ đề chị ạ. Nhưng mà cũng khó, các anh chị cứ cãi nhau loạn xị cả lên.

- Hehe, thế là em trong Đoàn trường hả. Có biết anh Vũ không?

- Có chứ chị - Mắt Thảo sáng lấp lánh, hào hứng. Anh ý giỏi lắm chị ạ, sắp xếp mọi việc đâu ra đấy. Em ngưỡng mộ lắm luôn, chẳng biết bao giờ được đỉnh như vậy. Bỗng dưng Thảo nói nhanh nhảu, như là đang che giấu một điều gì đó.

- Thế hả em? - Hạ nháy mắt tinh nghịch, có vẻ như bé Thảo có cảm tình đặc biệt với thằng bạn ông già của nó - Nó là bạn thân chị đó. Từ bé cơ.

Thảo nào, khi bước vào quán, cô bé đã cảm thấy rất quen thuộc, thì ra là đã được anh Vũ siêu nhân của nó kể mấy lần. Anh Vũ trong mắt Thảo là một người giỏi giang, khiêm tốn, lại còn chu đáo cẩn thận nữa. Hồi mới vào Đoàn trường, Thảo lúng túng mọi việc, có lần tổ chức đêm lễ hội Halloween, nó suýt bất cẩn làm sập hệ thống điện của chương trình. Sau đó, nó bị các anh chị mắng ghê lắm, nước mắt rưng rưng, may mà có anh Vũ nói giúp. Cuối buổi họp, anh Vũ còn gặp riêng Thảo, an ủi động viên. Thảo nhớ như in, nó cứ thút thít mãi (xấu hổ ghê), anh Vũ liền hát cho nó nghe, vừa hát vừa nhảy, làm điệu bộ lúc lắc, thật sự rất đáng yêu.

"Mây làm vơi nắng giữa đệm trời xanh

Khẽ thì thầm nhỏ to một điều rằng bạn có đang buồn

Bạn có đang giận hờn một ai

Gió khẽ nói rằng là kẻ đáng ghét

Cứ mãi luôn thích khóc nhè thôi

Muốn gửi đến bạn một khúc ca này.. "

Vậy là cô bé có hai bím tóc xinh xắn cứ ngồi đó, nước mắt tự khô trên má lúc nào không biết… Ngoài kia, những tia nắng cũng như đang nhún nhảy theo điệu nhạc, theo tâm hồn trong trẻo của cô học trò nhỏ…

Trong quán, những bản nhạc không lời vẫn vang lên dìu dặt, làm nền cho hai cô bé ngồi cạnh cửa sổ ríu rít nói chuyện về một người đặc biệt .

Phong đạp xe về nhà. Năm tiết trôi qua trong mệt mỏi và uể oải, nó chỉ nghe thấy tiếng giấy sột soạt, tiếng thầy cô, tiếng lũ bạn nhộn nhạo trong những giờ nghỉ giữa tiết. Nhưng tuyệt nhiên nó không hiểu nội dung của tất cả mọi thứ. Giống như nó đang xem một bộ phim câm vậy, à không, nó đang bị bắt buộc xem, như thế có đáng buồn không.

Khoảnh khắc Đông khóc nấc lên, nó trở nên lúng túng không biết làm gì… Nó định pha trò cười cho cô bạn nín khóc, nhưng đầu nó trống rỗng… Tay chân như thừa thãi, đúng là thừa thãi thật, vì nó cứ đứng trơ ra nhìn Đông khóc... Giá mà nó không hẹn Đông ở lại gặng hỏi, chắc cũng không đến mức khó xử như thế này…

- Sao cậu lại vào Nam thế Đông? Hehe. Có phải thích anh nào hay ho rồi không?

- Chả liên quan. Cậu nhí nhố ghê. Đông hơi bực mình, chuyện gì Phong cũng đùa được sao?

- Ơ, thế là gì vậy? - Phong gãi đầu gãi tai, nó không dám trêu thêm nữa, sợ Đông giận dỗi.

- Chả gì cả, tớ chưa muốn nói, cậu đừng hỏi nhiều làm chi. Tớ đang mệt mỏi áp lực lắm rồi.

Đông quay đi, nhưng Phong đã kịp đuổi theo, đứng chắn trước mặt Đông:

- Nói đi mà, nói một xíu cũng được, tớ sốt ruột lắm. Mà dù gì cũng nên nói với bọn tớ chứ, cậu không thấy lúc nãy Hạ rơm rớm à? Phong buột miệng

Câu nói của Phong dường như là nút chai bật tung mọi thứ, Đông mím môi, nhưng không thể kìm lại được, Đông bắt đầu khóc. Nhìn Đông khóc rất thương, như thể việc khóc là một điều nằm ngoài tầm kiểm soát, cô bé không dám khóc to, cứ mím môi lại, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt, vai rung lên bần bật. Mắt nhắm chặt, Đông cúi đầu xuống, và những giọt nước mắt mặn môi vẫn tiếp tục rơi không ngừng. Người Đông lạnh toát.

Bỗng nhiên, một luồng hơi ấm bủa vây lấy cô bé. Cũng chẳng có ý định kháng cự, cô bé dựa đầu vào vai người đối diện. Tai như ù đi, nhưng Đông vẫn còn kịp nghe được một giọng nói rất ấm áp nhẹ nhàng:

- Tớ xin lỗi… Cứ khóc đi, chỉ cần khóc xong sẽ lại mạnh mẽ như cậu vẫn thế…

Phong cứ ôm Đông như vậy, nó cảm thấy cô bạn bé nhỏ quá, và nó cần che chở bảo vệ bạn mình. Người Đông mềm nhũn, như chỉ chực tan ra. Những giọt nước mắt càng thấm vào áo, nó càng thấy xót xa, nó càng thấy tim mình đập nhanh hơn, mạnh hơn…

Rồi tim nó như khựng lại, khi nhìn thấy Vũ đang đứng chôn chân nhìn cảnh tượng này…

Nhưng …

Nó sẽ không buông tay…

Thà nó bị hiểu lầm, còn hơn để Đông bị khó xử, hay bỏ rơi cô bé …

Hoặc là bởi vì, khi cô bé trong vòng tay nó, nó cảm nhận được một tình cảm rất khác, đang trỗi dậy trong lòng, mà dường như nó cố che giấu bao lâu…

Phong bừng tỉnh. Một tiếng kíttttt dài khô khốc vang lên. Nó vừa suýt đâm vào một chiếc xe máy đi ngược chiều. Người trên xe khó chịu qua lại : "Muốn chết à ?"

Phong lẳng lặng đi tiếp.

Nó luôn là thế. Nó không thích tranh cãi gây sự, nhường được thì sẽ nhường. Nó luôn trưng ra trước mọi người một bộ mặt vui vẻ và phớt đời. Vì nó nghĩ, cuộc sống nhiều chuyện phức tạp, nếu nó trầm tư hay ủ dột, mọi thứ sẽ còn rắc rối đến cỡ nào. Nên nó luôn chào cuộc đời với một thái độ bình thản mà cũng cực thách thức. Mọi người tranh luận, nó cũng chẳng đổ thêm dầu, trong hàng tá suy nghĩ đang lởn vởn trong đầu, nó chọn ra cách nào đơn giản nhất với nó - hoặc là kỳ quặc nhất với lũ bạn. Nó cứ cười, cứ cười, và nó luôn vượt qua mọi chuyện bằng những nụ cười. 

Con đường của một đứa mười tám tuổi như nó còn dài lắm, nhưng nó sẽ không bỏ cuộc. Và cả bạn bè nó cũng không được bỏ cuộc. Nó mở điện thoại, nhắn tin cho Vũ : "Mai mày rảnh không? Gặp nhau nhé. Vẫn quán cũ."

"Trên đời này làm gì có đường. Người ta đi mãi thì thành đường thôi".

Còn tiếp...
Theo: Kenh14.vn

Posted By Unknown08:31

Thứ Tư, 10 tháng 4, 2013

Giá như ngày ấy anh không yêu

Tôi chẳng tin rằng trên đời này có tồn tại những yêu thương không tỳ vết.

Trước khi gặp anh tôi vẫn còn là một cô gái ngây thơ và trong sáng lắm, trước khi yêu anh, tôi cứ nghĩ rằng bất cứ tình yêu nào cũng đều mang một màu hồng. Chẳng thể ngờ rằng cuộc sống này không hề đẹp tươi giống như những gì mà tôi vẫn nghĩ. Biết thế ngày đó tôi chẳng yêu anh nữa, bởi vì khi anh ra đi đã mang theo cả những mộng mơ của tôi đi mất rồi.
Giá như ngày ấy anh không yêu

Thỉnh thoảng nỗi nhớ anh lại xuất hiện trong tôi, thế nhưng đó chỉ là những phút giây thoáng qua, bởi cho dù là một người con gái mang trái tim sắt đá thì cũng không thể tránh khỏi những giây phút cảm thấy yếu lòng. Kể cả nếu không còn chút tình cảm nào thì cũng không ai có thể chối bỏ quá khứ, huống hồ cũng đã từng một thời yêu nhau thắm thiết và dù sao thì anh cũng đã từng là một điều gì đó rất quan trọng đối với tôi.

Có lẽ tôi sẽ nhớ anh nhiều hơn nếu như sự chia tay này cũng đơn thuần bởi lý do không hợp. Có thể tôi sẽ không thấy cay đắng đến thế nếu như anh quay lưng vì có tình cảm với một người con gái khác, bởi suy cho cùng yêu là sự rung động của trái tim. Tôi không thể bắt anh phải yêu tôi và anh cũng chẳng thể ép mình ngừng yêu một khi vẫn còn tình cảm. Nhưng đâu phải sự chia ly nào cũng đều xuất phát từ vấn đề tình cảm và đâu phải cuộc tình nào cũng đều được may mắn chấm dứt bằng một cái kết ngọt ngào.

Trước đây vẫn hay nghe người ta nhắc tới hai từ “thực dụng” nhưng khi đó có nằm mơ thì tôi cũng chẳng thể ngờ được rằng mình lại chọn đúng phải một con người mang tính cách thực dụng để yêu thương. Tôi cũng không hiểu lý do vì sao anh lại yêu mình, nhưng sự ra đi của anh đã khiến tôi hoài nghi và không biết rằng tình cảm mà anh đã trao cho mình là thật lòng hay cũng chỉ là sự lợi dụng. Nhưng giờ đây cho dù biết là có thật lòng hay không thì cũng chẳng còn chút ý nghĩa nào nữa, bởi vì anh đã bỏ tôi lại phía sau để đến với cô gái ấy – một người có điều kiện tốt hơn tôi rất rất nhiều lần.

Thật buồn khi kết thúc một tình yêu điều còn đọng lại trong tôi không phải sự nuối tiếc mà lại là cảm giác cay đắng. Giờ thì tôi đã chẳng còn mộng mơ, đã tỉnh táo hơn và dường như đã nhìn thấy rất rõ bộ mặt của cuộc sống này rồi. Tôi cứ ước rằng giá mà ngày ấy ta chia tay bởi vì không hiểu nhau hoặc là do một trong hai đứa vô tâm, hờ hững… thì tốt biết mấy, bởi nếu như vậy thì ít ra giờ đây tôi cũng vẫn còn chút ít niềm tin vào cái điều được gọi là tình yêu.

Biết thế ngày xưa tôi không yêu anh, biết thế ngày xưa tôi đã chẳng tin tưởng ở anh nhiều quá. Tôi cứ ngây thơ nghĩ rằng tình yêu nào cũng bay bổng, cũng lãng mạn lắm, tôi cứ ngốc nghếch tin rằng tình yêu là điều kỳ diệu để vẽ tô cho cuộc sống thêm phần lung linh, chẳng thể ngờ rằng cuộc tình của mình lại phản ánh đúng thực chất của cuộc sống, bởi cuộc sống này đòi hỏi con người ta phải tỉnh táo và thực tế nên có lẽ vì thế họ đã mang cả lý thuyết về sự thực tế ấy vào trong cả tình yêu.

Giờ thì tôi đã nhìn nhận tình yêu dưới một góc độ khác, chẳng còn là màu hồng của sự mơ mộng mà tôi cũng chẳng còn tin rằng trên đời này lại tồn tại những yêu thương không tỳ vết hay những yêu thương không hề toan tính điều chi. Có thể là tôi hơi cực đoan, nhưng suy cho cùng thì sự cực đoan ấy chính là hệ quả của những gì mà anh đã mang tới. Dù đã quá muộn để thay đổi được những điều đã xảy ra ở trong quá khứ, nhưng tôi vẫn muốn nói với anh rằng : “Biết thế này thì ngày xưa tôi đã chẳng yêu anh!”.

Theo Eva

Posted By Unknown13:22

Biết đâu bất ngờ em sẽ rời xa

"Yêu anh đến tan cả em ra" nhưng biết đâu bất ngờ, em sẽ rời xa...

Ừ thì em ngốc! Em vẫn thường cười xòa như thế mỗi khi ai đó nói em ngốc mới yêu anh. Nếu buộc phải định nghĩ cho thứ tình yêu không tính toán, không vụ lợi, không suy bì thiệt hơn của em là Ngốc thì em thấy mình hạnh phúc và đam mê với điều đó. Phải rồi em là “Cô gái ngốc”.
Hãy sống trong tình yêu vô bờ bến em dành cho anh nhưng đừng ngủ quên trong nó (Ảnh minh họa)
Chưa bao giờ em thử đặt lên bàn cân để thấy nó có thăng bằng hay không giữa một bên là tình yêu còn một bên là tiền bạc, địa vị, ngoại hình hoặc bất cứ thứ gì thuộc phạm trù mà người ta có thể hãnh diện vì nó. Em bỏ qua mọi cái bên ngoài sự chân thành trong tình yêu mà anh dành cho em. Em không phải là cô gái sống lãng mạn, tôn thờ một tình yêu không có lí tưởng nhưng em biết mình cần gì và anh có gì. Trái tim đập lí lẽ của riêng nó, không quy luật nào gò nổi nó vào khuôn phép.

Anh nhận được từ em một tình yêu thánh thiện, trắng trong không tì vết. Hẳn là anh thấy mình kiêu hãnh lắm vì không phải chàng trai nào cũng được yêu như vậy. Hãy để cho cảm giác hạnh phúc đó ôm ấp lấy anh, vỗ về anh mỗi khi cuộc đời gửi anh một vết thương nào đó. Có thể bờ vai em không đủ rộng để anh dựa vào nhưng nó đủ êm ái để xóa tan những nhọc nhằn. Có thể đôi bàn tay em không đủ lớn để nắm trọn tay anh nhưng nó đủ ấm để anh thôi không còn thấy mình đơn độc. Và có thể, tình yêu của em không bất diệt nhưng sẽ cùng anh đi trọn cuộc đời…

Hẳn là anh biết: Em yêu anh?

Phải rồi, vì anh biết em yêu nên đôi lần anh vội vàng quay bước mà không nhận ra rằng sau lưng anh em đang mím chặt bờ môi ngăn cho tiếng nấc không thành lời. Vì anh biết em yêu anh nhiều hơn sự sống nên một vài lần nào đó anh không nhận ra tiếng thở dài thật khẽ của riêng em! Vì anh biết em yêu nên có những nụ hôn hờ nhạt thếch, cái nắm tay thật vội, ánh mắt nhìn chẳng đủ lâu để nhận ra có gì đó long lanh trực trào ra trong đôi mắt em…Vì anh biết em yêu nên có đôi lần hoặc nhiều hơn thế: Anh vô tình!

Em không bao giờ nói từ tha thứ. Vì sự tha thứ ấy là cách em cố mỉm cười dù tim em thắt lại khi anh lỡ hẹn cùng em. Sự tha thứ ấy là cách em xuất hiện trước anh đầy tươi tắn sau 1 tuần giận nhau dù sai lầm của anh đã làm em khóc sưng vù đôi mắt. Sự tha thứ là khi em gạt nước mắt tự nói với mình: “Đồ ngốc, anh ấy chỉ vô tâm thôi mà”.

Im lặng: Sự tha thứ của riêng em!

Em sẽ chẳng ngại ngần để nói lên thành lời: Em yêu anh! Em yêu anh nhiều hơn những gì em nói và thể hiện. Nhưng…biết đâu bất ngờ, có thể một ngày em sẽ ra đi vì trái tim đập lí lẽ của riêng nó.

Một ngày nào đó thay vì im lặng em lại nói với anh hai từ tha thứ đó là lúc em sẽ ra đi. Khi em yêu bằng cả trái tim chân thành, đam mê đến cuồng nhiệt, “yêu anh đến tan cả em ra” thì em cũng sẽ ra đi bằng chính nỗi đau của tình yêu đó. Em sẽ ra đi khi em nhận ra rằng tình yêu mà em nhận về không đong đầy những điều em đã cho đi. Em sẽ đặt tình yêu của anh lên chiếc cân tiểu ly để suy bì và tính toán. Nếu nó hẫng hụt, nếu phía tình yêu bên em chênh vênh, em sẽ ra đi…

Hãy sống trong tình yêu vô bờ bến em dành cho anh nhưng đừng ngủ quên trong nó. Em cũng cần được yêu anh ạ. Đừng để con tim em khánh kiệt vì chỉ mãi cho đi mà chẳng được nhận về. Tình yêu không phải là một nguồn tài nguyên vô tận đâu anh, nó sẽ tàn lụi nếu anh ngừng vun đắp. Bởi thế, hãy yêu em nhiều như em yêu anh, hãy yêu em như thể nếu ngừng yêu ngày mai em sẽ ra đi. Đừng để bao giờ phải nói “giá như ngày đó…”, hãy yêu em từng phút giây, ngay cả trong lúc đang yêu và hạnh phúc này, vẫn phải nhớ rằng, biết đâu bất ngờ em sẽ rời xa…

Theo Eva

Posted By Unknown13:17