Hiển thị các bài đăng có nhãn kỷ niệm. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn kỷ niệm. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 1 tháng 5, 2013

Vứt bỏ kỷ niệm

Nó đã chọn đi về phía khác, biết rằng hạnh phúc nơi chờ đợi sẽ chẳng bao giờ dành cho nó. Nó sẽ lấy lại được tin yêu từ những gì sắp đến chứ không phải ở những đau thương đã trải qua.


Sài Gòn cuối tháng Tư nắng như rót đậm hơn, gió dễ gọi, mưa đỏng đảnh, có khi ùa về bất chợt. Nó ngồi giữa, một bên là xa lộ ồn ào với tiếng xe tấp nập, một bên là đồng cỏ rộng miên man, yên ắng. 

Nó không ngồi lâu, lưng quay ra hướng xa lộ, mắt hướng về cánh đồng cỏ, trơ trọi xa hun hút, dừng lại nơi những công trình đang thi công và chiếc cầu treo Phú Mỹ như vắt ngang cái khoảng không của bầu trời trong mắt nó. Nó đi vứt bỏ kỷ niệm.
Vứt bỏ kỷ niệm

Nó lắng nghe cái lặng lòng mình giữa xô bồ náo nhiệt của thành phố. Gió chiều xốc vào mặt mát rượi, len lỏi vào trái tim, một cảm giác lạnh ngắt tỏa ra từ trái tim bé nhỏ của nó. Kỷ niệm muốn vứt bỏ nhiều lắm nhưng ký ức mãi không xóa được. Nó biết và hiểu điều cần làm bây giờ là gạt đi yêu thương để tìm lại chính mình.

Nó khẽ vuốt làn tóc đang xõa xuống ngang mặt vì ngược gió. Buồn xa xăm, nó trải lòng mình với gió, với không gian nửa quen nửa lạ, quen vì từng đến đây nhiều lần, lạ vì hôm nay chỉ có một mình, không có ai kia chọc cười, không có ai kia cùng ăn bỏng ngô rồi nghe nó luyện phát âm những từ Tiếng Anh thông dụng. Hôm nay cũng không có ai cùng nghịch súng xà phòng, chê nó trẻ nít rồi ôm thật chặt khi gió lạnh.

Giờ đây, nó không còn ai ngồi bên để cùng ngắm trăng tròn vành vạnh, cùng nhâm nhi hộp kem cốm dừa bé tí thơm thơm. Nó nhớ, tất cả rõ mồn một, không thiếu một thứ gì. Lại nhìn xa xôi nơi hàng cây ven đường chỉ còn là những cái bóng mờ ảo, trời dần tối. 

Nó lấy tay gỡ bỏ cặp kiếng đang che hai mắt nhòa lệ, cay xè, không nấc lên, chỉ thấy trong lòng xốn xang một cảm xúc rất nghẹn ngào, trống trải như có tảng đá lớn đè chặt, ghì chặt tới từng hơi thở. Nó gắng gượng một cách khó nhọc.

Nắng tắt dần, cái lạnh, bóng tối len lỏi ngóc ngách, mọi thứ trở nên mờ ảo trước mắt, kể cả ký ức về những ngày xa ấy đã dần mờ đi. Bên kia đường những ngọn đèn đã được thắp sáng, đường phố lung linh, bên này, nơi nó ngồi vẫn chưa lên đèn. 

Nó cố chờ đợi cho đến khi đèn sáng, thích nhìn cảnh ánh sáng nhỏ nhoi từ từ rồi bùng sáng ấm áp, lung linh xua đi cái màn đêm tắt ngắt. Hơn một phút, phía bên này xa lộ, những bóng đèn vẫn im ỉm tắt. Nó đợi, đợi thêm một lúc, thêm một tí xíu nữa, những ngọn đèn vẫn không chịu đem chút niềm vui bé bỏng. Thất vọng, nó muốn về và quyết định không đợi chờ nữa.

Nó phóng xe, vòng qua phía bên kia xa lộ, nơi đây ánh sáng ngập tràn khắp những hàng cây, mặt đất, ấm áp biết bao. Nhìn lại sau lưng, những bóng đèn cuối cùng cũng tỏa sáng, nó thấy tiếc, giá mà đợi thêm tí nữa sẽ tìm được điều nó mong chờ. 

Không đủ kiên nhẫn, hay đúng hơn có lẽ nó đã chờ quá lâu, hoặc quá mệt mỏi. Nó mỉm cười, vì bên này xa lộ vẫn thấy được những ngọn đèn khác lung linh như những ngọn nến sáp, lại không buộc nó phải trông mong mà có khi còn đẹp, ấm áp, lung linh hơn bên ấy rất nhiều. Nó đã chọn đi về phía khác, biết rằng hạnh phúc nơi chờ đợi sẽ chẳng bao giờ dành cho nó.

Phải biết cách chấp nhận và vượt qua, nó buồn, niềm tin bị đánh mất nhưng sẽ tìm lại được niềm vui. Nó sẽ lấy lại được tin yêu từ những gì sắp đến chứ không phải ở những đau thương đã trải qua. Nó nghĩ rồi sẽ tìm lại được nắng, được những nụ cười trong mắt, sẽ không phải khóc, không phải buồn thêm nữa. 

Nó đi thẳng về phía trước, sau lưng ánh đèn vẫn tỏa khắp, dìu dặt. Nó chỉ thấy trước mắt bây giờ là những ngọn nến lung linh, đầy hy vọng chạy dài như bất tận.

Theo: Vnexpress.vn - Vy

Posted By Unknown11:59

Thứ Sáu, 19 tháng 4, 2013

Nếu một ngày kỷ niệm bỏ ta đi

Thì mỗi sáng thức dậy là một trang giấy trắng, không chút quá khứ, dẫu rằng nó đã từng rất tươi đẹp. Ta không cần sử dụng đến trí nhớ, bởi nhung nhớ làm chi trái tim không một bóng hình kỷ niệm.


Nếu một ngày kỷ niệm bỏ ta đi…

Thì ta sẽ thanh thản biết bao, giữa những nỗi đau tưởng chừng ta sẽ mang theo cả đời, bỗng nhiên biến mất không một chút dấu vết. Những bóng dáng xưa cũ cũng theo gió bay đi.

Thì ta sẽ hồn nhiên biết bao, trong một thế giới màu hồng, không phiền lo, không âu sầu, không muộn phiền. Nước mắt không rơi, tiếng hát không buồn, cuộc sống đơn giản hơn.

Thì ta được phép cho bản thân trôi trong dòng nước mát lành, đâu cần quan tâm đến những cay đắng, những thất bại, những phân tranh thiệt hơn ngoài kia. Cuộn tròn trong chăn, thu lu bé nhỏ lại, lòng khe khẽ hát ca. 
Nếu một ngày kỷ niệm bỏ ta đi

Thì ta được bình yên trong khoảng trời riêng bé nhỏ: viết dăm ba mẩu truyện ngắn, chơi một vài bản nhạc mới cao hứng nghĩ ra, làm vài ba chiếc cupcakes xinh. Những điều nhỏ bé mà ta thường không đủ thời gian làm khi dành cả ngày nghĩ về ai đó.

Và rồi ta ước, giá như ta được sống mà không có kỷ niệm...

Nhưng…

Nếu một ngày kỷ niệm bỏ ta đi…

Mỗi sáng thức dậy là một trang giấy trắng, không chút quá khứ, dẫu rằng nó đã từng rất tươi đẹp. Ta không cần sử dụng đến trí nhớ, bởi nhung nhớ làm chi trái tim không một bóng hình kỷ niệm.

Mỗi lần rảo bước trên một con đường, ghé thăm quán café, hay đi tới rạp chiếu phim, không một nơi chốn nào có thể khiến ta mỉm cười, vì đã từng yêu và được yêu, say đắm và ấm nồng.

Mỗi lần bè bạn quây quần kể cho nhau nghe kỷ niệm thời ấu thơ, ta câm lặng, đôi mắt vô hồn hướng về một thời nghèo khó đấy, mà vui biết mấy nắng mưa, xa xôi và mông lung quá.

Mỗi khi ta xoa đầu mấy em nhỏ, muốn kể cho các em nghe về thời tuổi trẻ bồng bột, nhiều vấp ngã hay ít thành công, bỗng nhiên, ta lúng túng trước ánh mắt tròn xoe của lũ trẻ nhỏ.


Và rồi ta ước, giá như ta từng có những kỷ niệm...

Kỷ niệm không phải là bức vẽ bằng chì, chúng ta không có những chiếc tẩy thần kỳ để gột rửa những gì ta không muốn nhớ, không muốn giữ, không muốn níu.

Vậy sao bạn không chọn cho bản thân những gam màu tươi sáng, tô lên bức vẽ ấy, và mạnh mẽ lạc quan bước tiếp.

Bởi vì nếu một ngày kỷ niệm bỏ ta đi, liệu bạn có thực sự có những ngày ý nghĩa đáng nhớ nhất của cuộc đời?
Kỷ niệm sẽ mãi mãi không rời bỏ chúng ta. Chúng ta ôm lấy kỷ niệm, cất giữ nơi đáy lòng, và bằng lòng chấp nhận những điều mới bước vào cuộc sống. 

Sinh ra, lớn lên và không ngừng trải nghiệm. Rồi những trải nghiệm trở thành kỷ niệm, được nâng niu lưu giữ qua năm tháng.

Để một ngày nào đó, khi lật giở lại, ta khẽ mỉm cười về những điều còn mãi quý giá ấy!

Theo: Kenh14,vn

Posted By Unknown02:44