Hiển thị các bài đăng có nhãn cô đơn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn cô đơn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 25 tháng 6, 2013

Một ngày mưa, ta lại hẹn hò với cô đơn

Ta học cách chấp nhận đau khổ, bởi chỉ khi biết chấp nhận ta mới tìm được liều thuốc đúng cho nỗi đau mà ta đang gánh chịu. Thế là chỉ cần thời gian, ta có thể xóa mọi vết thương, kể cả vết thương lòng.

Một ngày mưa, ta cầm ô tìm đến một quán quen nơi góc đường, cửa kính trong suốt khiến ta có thể cảm nhận mưa như đang tưới mát cả tâm hồn ta giữa bao tháng ngày ngột ngạt. 

Nhâm nhi tách coffee không đắng ngắt vì có thêm vị sữa, ta mỉm cười hít thật sâu hương vị coffee ngon. Thật ra thì ta cũng không biết định nghĩa coffee ngon là như thế nào đâu, chỉ vì nơi ta đang ngồi là quán quen, thứ ta uống là thứ quen, vì vậy ta thấy ngon, chỉ thế thôi.

Tiếng chuông gió leng keng mỗi khi có khách vào. Trời mưa, nhịp độ của chuông kêu nhiều hơn vì có những vị khách không mục đích bước vào, chỉ tại trời mưa và cần một nơi trú mưa. Ta mỉm cười với chị chủ quán, ngầm ý nói: “Chị phải cảm ơn ông trời vì đã thả mưa!”

Ta lại đưa tách coffee lên môi, nhấp một ngụm rồi đưa lên trước khung cửa kính, cảm giác như mưa đang nhỏ từng giọt tinh khiết vào trong tách, kì diệu đến lạ lùng. Rồi ta lại đưa tách theo bước chân người đi đường, coffee sóng sánh trong tách vì ta đưa theo không kịp, những bước chân vội vàng, cuống cuồng tránh mưa. Ta mỉm cười tự thấy đời ta sao nhàn rỗi quá.

Mấy ai cảm thấy đời này nhàn rỗi khi không còn là một đứa trẻ. Bởi cuộc sống là một guồng quay, quay mãi, quay mãi cho đến khi ta hoàn thành xong một kiếp người. Ta vẫn bước đấy, ta vẫn quay đấy, nhưng sức mỗi người khác nhau, ai đi kịp thì nhẹ nhàng, ai yếu đuối tất nhiên phải thấy mệt mỏi, chán nản và đôi khi bỏ cuộc giữa chừng.
Một ngày mưa, ta lại hẹn hò với cô đơn
Ta học cách cảm nhận cuộc sống theo hướng ngược lại trong từng khoảng khắc. Khi ta đang vui bên bạn bè, ta lại nghĩ đến một ngày không có bạn bè ở bên. Thế là ta biết phải trân trọng giờ phút ấy.

Ta học cách chấp nhận đau khổ, bởi chỉ khi biết chấp nhận ta mới tìm được liều thuốc đúng cho nỗi đau mà ta đang gánh chịu. Thế là chỉ cần thời gian, ta có thể xóa mọi vết thương, kể cả vết thương lòng.

Ta học cách tha thứ cho những người mà ta đã từng gọi bằng hai chữ “kẻ thù”. Bởi có kẻ thù thì ta mới phân biệt được đúng sai, tốt xấu trong cuộc đời này. Đến cuối cùng ta lại muốn ôm họ, cảm ơn họ vì đã cho ta biết thêm sắc màu cuộc sống.

Ta học cách hài lòng với những gì ta đang có. Vốn dĩ có câu nói rất đúng: “Ta không được phép lựa chọn nơi ta sinh ra, nhưng ta có quyền lựa chọn ta sống như thế nào”, thế nên trước khi biết phải sống như thế nào, ta hài lòng với thứ ta đang có, là gia đình, là bạn bè, là hình dáng… ta còn học cách yêu những điều ấy. Bởi ta nhận ra, tình yêu thương luôn làm nên những điều kì diệu.

Ta học… ta vẫn đang học từng điều nhỏ nhặt nhất trong cuộc sống này. Để biết được rằng ta vẫn bước, vẫn đi, vẫn quay theo cuộc sống chứ không dừng và không là một điểm chết.

Mưa vẫn rơi, đường vẫn nhiều người quá lại. Tách coffee của ta chỉ còn đủ cho ta uống trong một ngụm. Tiếng cười nói trong quán mỗi lúc một nhiều, ta nhìn quanh và nhận ra bàn nào cũng nhiều người, chỉ có mỗi chỗ ta ngồi là một mình ta. Cô đơn. Phải rồi, ta vẫn đang hẹn hò với cô đơn.

Một ngày mưa, rồi lại hẹn hò với cô đơn, nhưng ta cảm thấy hài lòng, thanh thản xen lẫn bình yên. 
Theo: Kenh14.vn
______________________________________________ 
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Posted By Unknown09:57

Chủ Nhật, 21 tháng 4, 2013

Định nghĩa cô đơn

Người ta vẫn thường nói nhiều đến tình yêu và hạnh phúc mà quên đi nỗi bất hạnh và sự cô đơn!


Cô đơn! Có ai định nghĩa được cô đơn là gì?

Một cảm giác trống trải, buồn tênh,.....

Cô đơn là những lúc chỉ có mình ta với ta, buồn không có ai tâm sự, vui không có ai sẻ chia,....
Người ta vẫn thường nói nhiều đến tình yêu và hạnh phúc mà quên đi nỗi bất hạnh và sự cô đơn!

Cô đơn là khi con người chỉ biết sống cho bản thân....

Là khi chúng ta tự tách mình ra khỏi gia đình, bạn bè và xã hội..... 

Cô đơn thì sẽ không có niềm vui và tiếng cười, cô đơn là buồn.....

Người cô đơn là những con người chỉ sống vì mình, hoặc vì một thứ gì đó vô nghĩa mà không biết sống vì bất kỳ ai khác, không quan tâm đến bất cứ ai...

Người cô đơn là những người mang tâm hồn lặng lẽ...Có những người hàng ngày luôn tỏ ra vui vẻ. Nhưng biết đâu sâu thẳm trong những tâm hồn ấy lại chất chứa nỗi cô đơn....

Liệu có nhiều người cô đơn không....?

Chẳng ai biết được câu trả lời...

Nhưng có một điều chắc chắn là những người cô đơn không hề muốn cô đơn....

Có những người sống vì mình và không quan tâm đến ai, là bởi vì chưa có ai quan tâm đến họ, chưa có ai chỉ cho họ thấy cuộc sống thực sự là như thế nào! Và học ngày càng chìm đắm vào thế giới riêng, ngày càng trở nên cô đơn....

Có những người cô đơn bởi họ mặc cảm vì một lý do nào đó....Họ thực sự muốn hoà mình vào thế giới trước mắt, nhưng luôn bị nỗi mặc cảm lại, kéo họ vào sâu hơn trong cái vỏ bọc vô hình, khiến họ trở lên cô đơn....

Có những người luôn tỏ ra vui vẻ..., nhưng thực ra lại rất cô đơn. Ấy là bởi vì họ chưa để cho ai hiểu mình. Giữ kín những suy nghĩ riêng tư không phải là không tốt, nhưng nếu bạn cứ giữ khư khư tất cả, không tâm sự với ai thì đến lúc nào đó bạn sẽ đánh mất niềm tin của mình vào mọi người. Và mặc nhiên bạn cô đơn....

Có những người sống sôi nổi, có nhiều bạn bè nhưng họ vẫn cô đơn...Đơn giản là vì họ chưa thực sự hiểu ai, chưa thực sự lắng nghe và thấu hiểu....

Đã bao giờ bạn thấy mình giống như những con người ấy?... Đã bao giờ bạn thấy mình cô đơn?....

Hãy học cách lắng nghe người khác và cả cách để người khác hiểu bạn....

Hãy bỏ qua những mặc cảm để hoà mình vào cộng đồng...

Hãy sống cởi mở và thân thiện...

Và cũng đừng quên xoá đi sự cô đơn ở những con người quanh bạn...

Hãy chỉ cho họ thấy cuộc sống tươi đẹp như thế nào khi không còn cô đơn...

Hãy kéo họ ra khỏi mặc cảm và vỏ bọc vô hình, kéo họ lại với bạn bè, nơi luôn có những vòng tay chào đón họ...

Hãy lắng nghe họ....

Và cuối cùng hãy làm những điều đó để thấy mình không cô đơn..

lukhachdem sưu tầm

Posted By Unknown01:42

Chủ Nhật, 14 tháng 4, 2013

Em trở về hẹn hò với cô đơn

Em trở về hò hẹn với cô đơn/ Nhưng đã mất những niềm kiêu hãnh cũ...


Em trở về hò hẹn với cô đơn
Nhưng đã mất những niềm kiêu hãnh cũ
Chỉ còn những khúc hát ru mong trái tim yên ngủ
Mơ ước bồng bềnh tan rất nhẹ như mây.

Em trở về mùa giá lạnh bờ vai
Vòng tay hẹp tự ôm mình không nổi
Tiếng cười vỡ trong đêm đầy bóng tối
Vẫn là em mà còn phải là em?

Em trở về góc phố rất quen
Con đường nhỏ từng quen bàn chân nhỏ
Bỗng hụt bước chông chênh trong chiều gió
Chơi vơi giờ cũng khác những ngày xưa.
Em trở về hẹn hò với cô đơn
Em trở về ngồi hát dưới trời mưa/ Bài hát cũ nghe lúc còn mười bảy (Ảnh minh họa)

Em trở về ngồi hát dưới trời mưa
Bài hát cũ nghe lúc còn mười bảy
Từ độ em đi 'hoa có vàng nơi ấy'
'Một phút giây nào mình khóc cho nhau'.

Em trở về đứng giữa đêm sâu
Uống tuyệt vọng để say quên hò hẹn
Nước mắt ấm môi, nỗi buồn nghiêng chén
Sóng sánh đêm dài, sóng sánh em.

Hoàng Nguyễn Hải Nam
Theo: Eva

Posted By Unknown13:26