Hiển thị các bài đăng có nhãn Yêu 24/7. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Yêu 24/7. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 9 tháng 7, 2013

Anh có nghĩ là em cũng biết ghen không?

Chưa bao giờ bắt đầu thì sao có thể gọi là kết thúc. 

Em và anh là thế. Vậy mà em vẫn cứ để mình đắm chìm trong khoảng không vắng lặng, rồi nghĩ về anh thật nhiều, buông mà không buông. Sự nửa vời vì thế cứ níu giữ em lại trong cái vòng luẩn quẩn. 

Anh biết không, trước khi yêu anh em chỉ có một mình nhưng em không thấy buồn, em có gia đình, có bạn bè và đàn cún nhỏ. Em hài lòng với cuộc sống như thế. Đến khi yêu anh, em bỗng trở thành kẻ một mình giữa những niềm vui cũ và em thường khóc.

Em vẫn nhớ có lần ngồi bên anh, một tay anh lái xe, một tay anh nắm lấy tay em, em khẽ hỏi: “Anh có nghĩ là em cũng biết ghen không?”. 

Anh bình thản trả lời: “Không”. 
Anh có nghĩ là em cũng biết ghen không?
Em vẫn biết anh là người đàn ông đa tình. Trái tim anh nhiều ngăn, nhưng một ngăn nhỏ dành cho em cũng không có.

Em vẫn tưởng mình đã là một góc nhỏ trong tim anh, là một phần cuộc sống của anh, thì ra chỉ là lầm tưởng. Vốn dĩ em không là gì của anh, chưa từng là gì của anh, sao em không nhận ra điều này sớm hơn nhỉ? Nếu em nhận ra điều này sớm hơn thì em sẽ không ghen khi thấy anh đi với người con gái khác, sẽ không buồn khi anh ở bên họ và cũng sẽ chẳng khóc nếu anh có vô tình biến mất một thời gian dài.

Đã bao giờ anh ước cuộc đời mình là một bộ phim? Cả trăm lần em đã từng ước như vậy để em có thể trở thành biên kịch viết nên một cuộc tình không có những giây phút đau khổ. Em sẽ sắp xếp nhân vật anh ở đây, bên cạnh em, để hàng đêm khi em bỗng giật mình tỉnh giấc, khẽ rúc đầu vào ngực anh tìm lại bình yên trong giấc ngủ.

Anh à, “Anh có nghĩ là em cũng biết ghen không?”
Theo: Blogviet.com.vn

Blog Tinh Yeu |Blog Cam Xuc |Blog Cuoc Song |Blog Cam Xuc |Goc Yeu Thuong |Qua Tang Cuoc Song |Hat Giong Tam Hon |

______________________________________________
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Posted By Unknown12:16

Thứ Tư, 26 tháng 6, 2013

Hạnh phúc nhé, cô gái tigôn bé nhỏ

Tường Vy là một cô gái mộng mơ, thường nhìn cuộc sống bằng những gam màu rực rỡ.

 Cô yêu hoa tigôn, loài hoa bé nhỏ, bình dị với sắc hồng và sắc trắng tinh khôi. Hoa mộc mạc như chính con người cô vậy. Cô mang trong mình một giấc mơ từ những ngày còn thơ bé. 

“Một mùa thu trước mỗi hoàng hôn
Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn
Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc
Tôi chờ người đến với yêu thương”
(Hai sắc hoa tigôn)

Đó là ước mơ về một ngôi nhà nhỏ có giàn hoa tigôn khoe sắc mỗi độ thu về. Loài hoa nhỏ bé nhưng mang trong mình vẻ đẹp kì lạ ấy đã đi vào trái tim cô – một cô bé mộng mơ và nhạy cảm. Cô vẫn đang chờ đợi một người trồng những giàn hoa tigôn cho riêng cô, để chứng minh rằng, tigôn mang biểu tượng của trái tim tan vỡ nhưng không phải là biểu tượng của tình yêu tan vỡ.
Hạnh phúc nhé, cô gái tigôn bé nhỏ

Trái tim cô luôn khao khát yêu thương, yêu hết mình và từng chịu tổn thương, nhưng vẫn mạnh mẻ để vượt qua. Một trái tim mang nhiều mảnh vá là trái tim đã hiểu hết những cung bậc của cuộc sống, nếm trải đủ những cay đắng ngọt bùi. Đó mới chính là trái tim đẹp nhất, hoàn thiện nhất. Và tình yêu sau những tổn thương sẽ là một bến đỗ yên bình. Ngắm nhìn những bông hoa tigôn, Tường Vy bất chợt liên tưởng tới một trái tim và chợt mỉm cười khi cô đang mang trong mình một trái tim như thế.

Tường Vy đã từng yêu, yêu một người bằng tất cả sự ngây thơ, hồn nhiên của tuổi trẻ. Mối tình đầu của cô đẹp lắm nhưng cuối cùng thì tin yêu tan vỡ. Người ta vẫn nói “tình chỉ đẹp khi tình dang dở”. Tường Vy mộng mơ, nhưng cô vẫn khao khát có một tình yêu trọn vẹn, một bến đỗ yên bình. Ước mơ về một mái ấm với những sắc hoa tigôn vẫn âm thầm hiện hữu trong cô. Thời gian trôi đi, Tường Vy đã mạnh mẽ bước qua những tổn thương của mối tình đầu. Những vết xước trong tim lành dần và cô lại cười rạng rỡ dưới ánh nắng mùa thu.

Vậy là mối tình đầu của cô đã qua đi như thế, không nhẹ nhàng nhưng cũng không quá đỗi nặng nề bởi cô gái bé nhỏ vẫn mang trong mình những tin yêu cuộc đời. Và, quan trọng hơn, Tường Vy là cô gái mang một trái tim thiên thần, một trái tim không vị kỉ, không hận thù. Có những nỗi đau sẽ chẳng bao giờ xóa được nhưng nỗi đau ấy sẽ dần nguôi ngoai khi con tim vẫn thiết tha với cuộc đời, với khát khao hạnh phúc.

Mùa thu năm ấy, Tường Vy một mình lang thang trên con phố nhỏ. Hà Nội từ lâu đã trở nên gần gũi với cô. Hà Nội là nơi mà cô từng hướng về với những thương nhớ, cả những ước mơ. Hà Nội – cái tên mà trước kia mỗi khi nhắc đến trái tim cô lại xao xuyến và cô đã đến với Hà Nội, thành phố trong trái tim cô. Nhưng Hà Nội trong cô giờ đây đã khác. Có đôi lúc mùa thu Hà Nội làm cô nhớ đến mối tình đầu, nhưng mỗi lần nhớ đến, đôi môi cô lại nở một nụ cười rất nhẹ nhàng. 

Hà Nội đã thế chỗ cho anh từ bao giờ cô cũng không biết nữa. Hà Nội và anh trong quá khứ đã không còn làm trái tim cô nhức nhối. Với cô, anh đã là quá khứ và giờ đây Hà Nội cho cô những tình cảm mới, những hi vọng mới. Chẳng phải cô hi vọng sẽ gặp chàng trai Hà thành thứ hai. Tình yêu của cô bình dị lắm, có lẽ bởi vậy mà cô không có duyên với một tình yêu nơi phồn hoa. 

Hà Nội cho cô những mộng mơ rất riêng. Cô yêu mùa thu Hà Nội, chỉ có thu Hà Nội mới có thể làm trái tim cô xao xuyến. Cô yêu mùi hoa sữa ngào ngạt mỗi độ thu về. Cô từng mơ sẽ cùng người cô yêu thương dạo bước trên con phố Nguyễn Du để thưởng thức mùi hương của loài hoa ấy.

Hà Nội trong cô còn là những kỉ niệm về tình bạn, những tình cảm ấm áp như tình thân, cuộc sống xa nhà càng khiến cô trân trọng những tình cảm ấy. Tuy vẫn chưa tìm thấy một nửa của mình nhưng cô cũng chẳng vội vàng bởi cô tin một ngày nào đó hạnh phúc sẽ mỉm cười với cô. Hai năm, khoảng thời gian không dài nhưng đủ để cô nhận ra nơi đây là một phần trong cô. Quá khứ, hiện tại và cả tương lai, Hà Nội sẽ luôn có một vị trí trong lòng cô.

Cuộc sống xa nhà giúp Tường Vy trưởng thành hơn. Cô biết cách tự chăm sóc cho bản thân mình và những người xung quanh. Có đôi khi cuộc sống một mình khiến Tường Vy thấy cô đơn, nhưng cô vẫn mỉm cười vì cô vẫn đang tận hưởng cuộc sống theo cách của riêng mình. Thời gian rảnh rỗi, Tường Vy vẫn giữ thói quen đi dạo một mình, thói quen viết lách. Cũng có những lúc cô cười đùa vui vẻ bên bạn bè. Không ai nghĩ rằng, cô bé vô tư ấy lại có một tâm hồn nhẹ nhàng đến lạ, nhẹ nhàng cảm nhận cuộc sống, nhẹ nhàng yêu thương, nhẹ nhàng với những mộng mơ của riêng mình.
Mưa, Tường Vy ngồi ngắm mưa q ua khung cửa sổ, tay cần cuốn sổ thơ, vẫn là bài thơ quen thuộc Hai sắc hoa tigôn. Cô mỉm cười với giấc mơ của mình.

Hà Nội những ngày mưa, không phải mùa thu nhưng cô vẫn có những cảm xúc rất riêng. Đêm qua, giấc mơ về giàn hoa tigôn vẫn còn dư vị cho đến tận hôm nay. Trong mơ có cả mùi hoa sữa và có vòng tay ôm cô từ đằng sau. Vẫn biết đó chỉ là giấc mơ nhưng giấc mơ ấy đã theo cô suốt bao năm qua.

Cô vẫn đang chờ hạnh phúc gõ cửa trái tim mình. Cô sẽ trân trọng, nâng niu, vun đắp cho hạnh phúc ấy. Hạnh phúc sẽ đến với những người biết kiên nhẫn đợi chờ. Tường Vy luôn biết cách cân bằng cuộc sống, dẫu có đôi lúc cô sợ rằng quãng thời gian một mình quá lâu sẽ khiến cô quên đi cách yêu thương và đón nhận yêu thương. Nhưng cô vẫn tin khi yêu thương gõ của cô sẽ biết cách đón nhận nó, bởi trái tim cô vẫn khao khát một hạnh phúc trọn vẹn. 

Cô đã từng tổn thương, đã từng dốc hết sự ngây thơ để yêu một người trong quá khứ và Tường Vy sẽ yêu người đến sau bằng tất cả sự trưởng thành, để tin yêu không vụn vỡ, để những yêu thương không hóa thành niềm đau. Cô biết mình chưa sẵn sàng để đón nhận yêu thương trong lúc này. Cô sẽ chờ đợi cho đến khi cô đủ niềm tin để bước vào ngôi nhà có giàn hoa tigôn dành cho riêng cô.

Hạnh phúc nhé, cô gái bé nhỏ.
Theo: Blogviet.com.vn
______________________________________________
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Posted By Unknown11:19

Thứ Sáu, 21 tháng 6, 2013

Hương hè tháng 6 vị ngọt quê hương

Tháng 6 - tháng của những cơn mưa không còn vội vàng, chóng vánh như những ngày của tháng 5, không còn những cái nắng gắt gỏng chợt đến rồi chợt tắt nữa. 

Mà dường như thay vào đó đã là một quỹ đạo, ngày nắng đêm mưa.

Tháng 6, lũ trẻ con được nghỉ hè, trò chơi với những viên bi, khúc gỗ, những lon bia, cái dép…đã trở thành quen thuộc nhưng thú vị và lôi cuốn nhất phải kể tới là những cánh diều mỗi chiều. 

Lũ trẻ chạy dài trên những triền đê, những cánh đồng lúa mới được thu hoạch. Cánh diều bay cao, bay xa như chứa đựng những ước mơ giản dị của không chỉ lũ trẻ mà cả những người dân quê mình. 

Tháng 6 cũng là tháng của những lo âu xuất hiện trên những gương mặt của lứa tuổi học sinh lớp 12 trước những kì thi quan trọng của cuộc đời. Những kỉ niệm tuổi học trò vẫn còn vấn vương, nỗi nhớ thầy cô, bạn bè làm cho những giọt nước mắt còn trực lăn dài trên khóe mi.

Hương tháng 6- hương đỏ của những quả vải, hương vàng, hương hồng của những quả xoài, quả đào chín mọng, thơm lừng chốn làng quê. 

Hương của những bông lúa chín vàng, của những trái lạc được người dân ta thu hoạch về hòa với hương thơm của đất phả vào cơn gió hiếm hoi khi cả ngày bị đốt cháy bởi ánh nắng rồi tối trời lại gặp mưa! Một mùi hương chỉ có ở những chốn làng quê tôi- nghèo nhưng thơm đến lạ… 

Một bức tranh mùa hạ đa sắc màu, mùi vị xen cả chút bình yên mộc mạc của hương đồng gió nội!
Hương hè tháng 6 vị ngọt quê hương

Tháng 6- hương mồ hôi của sự bận bịu, mệt nhọc khi cả ngày quần quật, lao động vất vả, những bữa cơm vội vàng để mau chóng nghỉ ngơi rồi lại phải làm tiếp. Tháng 6 với hình ảnh của những chiếc quang gánh nặng trĩu trên vai, những bó lúa, bó lạc,… những giọt mồ hôi ướt thẫm làn áo của mẹ. 

Những chiếc máy suốt cả ngày bình bịch trên những nẻo đường gồ ghề, mấp mô, hoạt động gần như không được nghỉ ngơi, những chiếc xe trâu, xe bò chở đầy những thành quả lao động… Công việc bận bịu của ngày mùa làm con người ta không có cơ hội để toan tính những chuyện của cuộc đời nữa. 

Cuộc sống vất vả giúp họ chia sẻ với nhau, giúp đỡ nhau nhiều hơn, từ mớ rau, con tôm, con cá hay thậm chí cả những thứ đơn giản hơn rất nhiều như chút mắm, chút muối…đến việc giúp nhau thu hoạch những thửa ruộng, vườn bãi…

Tháng 6- ba mẹ ở quê chỉ mong những đứa con xa nhà mau mau trở về để được hưởng thụ những trái thơm của làng quê, của gia đình. Ngon mà bổ. Ai đi xa, dù ở trong hay ngoài nước cũng luôn hướng về quê hương và gia đình. Nhưng những lúc như thế này họ chỉ có thể cảm nhận được vị ngọt của quê hương qua những cuộc gọi đường dài. 

Nhớ lắm chứ! Tôi biết họ nhớ gia đình, người thân và bạn bè. Gia đình cũng vậy, họ cũng nhớ và mong rất nhiều… Gửi tới họ những hương thơm nồng nàn - hương của đất, của hoa thơm, trái ngọt, của tình người, tình quê yêu dấu ở miền quê nghèo.

Và tất cả những hương thơm của đất trời tự nhiên ấy quện lại thành một mùi hương mang tên “nỗi nhớ”, nỗi nhớ người thân- nỗi nhớ Mẹ!
Theo: Blogviet.com.vn
______________________________________________ 
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Posted By Unknown22:12

Em vẫn đợi anh về

Anh à, chuyến xe khách đã đưa anh đến đâu rồi? Có phải là một nơi rất xa, cách xa em hàng ngàn cây số?

Một ngày tháng sáu với những cơn mưa rào chợt đến, chợt đi. Cũng giống như anh vậy, đến bên em thật tình cờ rồi ra đi cũng thật bất ngờ. Giây phút này khóe mắt em vẫn còn cay lắm, vì em không chấp nhận được sự thật là anh đã rời xa em. 

Chẳng phải anh và em không còn yêu nhau nữa, cũng chẳng phải có người thứ ba xen vào giữa hai ta. Mà chúng ta mất nhau do hoàn cảnh, do cái nguyên nhân mà trong mơ em cũng không bao giờ muốn nó xảy đến đâu.

Quen anh cũng đã lâu. Ban đầu chúng ta không có ấn tượng về nhau lắm, nhưng dần dần em nhận ra chúng mình rất hợp nhau. Mình thường kể cho nhau nghe đủ thứ chuyện trên đời và những khi vui hay buồn, em chỉ nhớ đến anh thôi. Tình yêu như một định mệnh đưa hai trái tim đến gần nhau hơn. 

Có anh bên cạnh như một thói quen, em không biết mình đã yêu anh từ lúc nào, đến khi nhận ra thì tình yêu dành cho anh đã quá đậm sâu. Chỉ cần nhìn vào mắt anh, em có thể biết được anh đang nghĩ gì và anh cũng vậy.
Em vẫn đợi anh về
Nhưng cuộc sống vốn không như những gì người ta mong đợi. Tình cảm quá nhiều thì xa nhau sẽ càng đau khổ. Em đã khóc rất nhiều khi biết tin anh rời bỏ thành phố bình yên này để đến chốn phồn hoa. Em đã níu kéo để anh đừng rời xa em. Em không biết sẽ phải sống thế nào nếu thiếu vắng anh. 

Đi qua những con phố mà ta đã từng qua, những quán quen mang nhiều kỉ niệm, làm sao em có thể bình yên trong cõi lòng? Ai sẽ nhắc em uống thuốc khi em ốm? Ai sẽ nhắc em mặc thêm áo khi trời lạnh hở anh? Bờ vai ấm áp em vẫn thường tựa vào mỗi khi vui buồn nay đã xa em rồi.

Em biết anh cũng buồn nhiều lắm. Nhưng đôi khi cuộc sống buộc anh phải lựa chọn và em còn có thể làm được gì khi anh đã quyết định như thế. Chỉ là quá hụt hẫng, quá xót xa cho những mất mát không ngờ. Nỗi nhớ anh có khi vơi đầy, có khi đau nhói. 

Em đã giam mình trong phòng mấy ngày hôm nay vì em không đủ sức đối mặt với những kỉ niệm ngoài kia. Làm sao em ngăn nổi dòng nước mắt mặn chát mỗi khi kỉ niệm ùa về. Nơi nào em đến cũng thấy thấp thoáng bóng dáng anh.
Ngày chia tay nhau, lòng nặng trĩu, em không nói được câu gì. Vội quay mặt đi, giấu những giọt nước mắt để anh không vướng bận, không khổ tâm.Người ta nói thời gian và khoảng cách sẽ khiến hai trái tim dần xa nhau. Nhưng em vẫn tin một ngày nào đó anh sẽ quay về với em, vì chúng mình còn yêu nhau nhiều lắm, phải không anh?

Dù thế nào đi nữa em cũng sẽ đợi anh. Miễn là trong trái tim mỗi chúng ta vẫn còn hình ảnh của nhau thì sợ gì khó khăn cách trở. Xa em, anh hãy cố gắng làm quen với cuộc sống mới. Và anh hãy nhớ rằng ở nơi phương xa có một người vẫn luôn chờ đợi anh về.

Tình yêu trong em như một ngọn lửa âm ỉ cháy mãi, không bao giờ tắt. Em sẽ tập sống cuộc sống thiếu vắng anh, sẽ tự uống thuốc mỗi khi ốm, sẽ không để anh phải lo lắng nhiều nữa đâu. Em chỉ khóc lần này nữa thôi vì em biết anh sẽ đau lòng khi thấy những giọt nước mắt của em.

Hãy luôn nhớ về em anh nhé. Giữa bẩy tỉ người trên Trái Đất này, với em anh mãi là duy nhất. “Tình yêu là giữa một biển người vẫn tìm thấy nhau”, phải không anh?

Em sẽ không buồn, không khổ đau nhiều thêm nữa. Anh cũng phải cố lên, thành công như anh mong muốn và sớm trở về với em nhé. Tình yêu em dành cho anh là mãi mãi. Dù tuổi thanh xuân có dần phai thì em vẫn đợi anh về, em sẽ đợi anh dù bao lâu đi chăng nữa.
Theo: BlogViet.com.vn
______________________________________________
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Posted By Unknown18:22

Thứ Tư, 22 tháng 5, 2013

Góc nhỏ của riêng em và anh

Ngày mưa. Em vô thức đi về góc nhỏ ấy.


Góc nhỏ - có anh – có em – có mưa – có sưa.

Góc nhỏ mà mỗi lần mưa em lại kì kèo anh lai em đến.

Góc nhỏ nơi anh đã dúi vào tay em quyển sách và “ trở thành cô gái của anh, em nhé”.
Góc nhỏ của riêng em và anh

… Góc nhỏ ấy cũng là nơi lần đầu tiên anh và em gặp nhau 

… Cũng là nơi bắt đầu tình yêu của anh và em…

… Cũng là nơi anh nói anh phải đi xa em…

Góc nhỏ ấy – lần đầu tiên em gặp anh

Một ngày buồn, em muốn trốn tránh tất cả. Mọi thứ như sụp đổ dưới chân em. Em chưa từng lên khu phố này một mình. Nhưng rồi 1 mình em bước đi trên con phố quen thuộc nhưng sao lại xa lạ thế này. Cơn mưa bất chợt đến, em chạy tìm một chỗ trú. Em bước vào cửa hàng sách này. Không mục đích chỉ đơn giản là một chỗ trú. 

Mệt mỏi bởi cuộc sống. Em ghét mưa. Em chỉ muốn một mình một chút thôi. Nước mắt chực trào khóe mắt. Vơ đại một cuốn sách ở giá sách. Tìm một nơi vắng người. Em đến bên cửa kính. Ngồi bệt xuống. Mưa rơi bên cửa kính. Nhìn lên ca một chút vài bông hoa sưa tháng 3 chớm nở bên cây bên đường đối diện. Nước mắt em lăn xuống tự lúc nào không biết… 

Ê, cô bé! Lớn bằng này mà còn khóc nhè à? Đưa vội tay quệt giọt nước mắt còn lăn trên má. Em nhìn người lạ. 

“ Cảnh đẹp thế này mà không biết hưởng thụ à nhóc?”

Em không nói gì. Toan đứng dậy. Anh níu vội tay em xuống. Đưa 1 chiếc khăn tay. 

“ Anh xin lỗi. anh không có ý gì trêu bé đâu. Chỉ là anh có chuyện buồn thì anh cũng đến ngồi ở đây như bé thôi”.

Dường như tìm được sự đồng cảm, tôi ngồi lại cùng anh. 2 con người với 2 tâm trạng khác nhau, cùng nhìn về 1 hướng. Có mưa- có bông hoa sưa còn sót lại. 

… Tôi và anh gặp nhau như thế…

Sau lần gặp đấy, tôi và anh nói chuyện nhiều hơn. Gặp nhau nhiều hơn. Cùng nhau đến góc nhỏ đấy mỗi khi trời mưa. Đọc những quyển sách yêu thích. Anh thích nhưng quyển sách trinh thám, huyền thoại. Còn tôi vùi đầu vào những quyển truyện ngắn tình cảm lãng mạn. Anh chê tôi ướt át. Tôi chê anh khô khan. Có nhiều lần ngủ gục trên vai anh. Anh được thể chê tôi ham ăn ham ngủ. Sau đó anh với tôi cùng nhau lượn lờ từng con phố Hà Nội. Chí chóe cãi nhau. Anh bảo tôi con nít, dễ khóc, dễ cười. tôi có phải vừa đâu. Đấm nhẹ vào lưng anh, cãi lại anh. Không cãi được, tôi giả vờ giận. Anh lại dỗ dành, cho đi ăn. Dường như cả 2 chúng tôi đều đang đợi một điều gì đó.

Cứ thế cứ thế, một ngày mưa. Tôi và anh lại đến góc nhỏ ấy. Anh cứ ậm ừ, định nói gì lại thôi. Tôi thấy lạ. bỗng anh chìa trước mặt tôi một cuốn sách. “ Tặng em” . 

“ Em đang đi tìm cuốn sách này. Thích thế . Cám ơn anh nhé’

“ Em xem đi ”

Háo hức, tôi mở xem. Một trang dường như được đánh dấu sẵn. Truyện ngắn “ Trở thành cô gái của anh, được không em”. Phía cuối truyện: “ Cô bé à! Hình như anh thích cô bé khóc nhè ngày nào ngồi khóc ở góc nhỏ này với anh rồi hay sao ý? Thích từ ngày đầu tiên gặp mặt rồi hay sao em à. trở thành cô gái của anh, được không em?”

Tôi ngạc nhiên đưa mắt lên nhìn anh. Anh nói nhỏ vào tai tôi: 

“ anh yêu em mất rồi, trở thành cô gái của anh, em nhé!”

Tôi òa khóc. Lần thứ 2 tôi khóc ở góc nhỏ này. Anh lúng túng không biết làm gì. Anh ôm tôi vào lòng. Tình yêu của chúng tôi bắt đầu như thế. Anh với tôi vẫn chí chóe như ngày nào. Anh quan tâm tôi hơn. Hay càu nhàu bởi cái tính ham chơi của tôi. Tôi vẫn con nít như ngày nào. Anh và tôi vẫn không bỏ thói quen đến góc nhỏ đấy. Anh nắm chặt tay tôi đưa tôi đi qua từng con phố. Cuộc sống nhẹ nhàng trôi đi với tình yêu của anh. 

Một ngày mưa. Anh lại đưa tôi đến góc nhỏ đấy. Hôm nay anh nói ít đi, trầm ngâm. Cứ định nói gì rồi lại thôi. Tôi cũng không gặng hỏi. Vùi đầu vào cuốn truyện tranh mới ra. 

“ Em ơi, giờ mà còn hoa sưa kìa. Hay nhỉ, đã qua mùa hoa sưa lâu rồi mà, anh em quen nhau cũng được 1 mùa hoa sưa rồi nhỉ?”

Tôi trêu: “ dạo này có vẻ anh lãng mạn à nha”

Anh cười nhẹ. Mắt đượm buồn. Tôi nhìn vào mắt anh. 

“ Anh sao thế? Giấu em chuyện gì à?”

“ Em à, Anh …”

“ Anh sao cơ? Anh nói đi”

“anh… anh… sắp đi Mỹ 2 năm… anh phải đi công tác, công ty mới mở chi nhánh bên đó, anh phải sang quản lý”

Tôi sững sờ, im lặng. Nước mắt rơi. 

Anh vội ôm tôi vào lòng. 

“ Anh chỉ đi 2 năm thôi. Công ty ổn định anh sẽ về ngay. Nhanh thôi mà”

Tôi khóc to hơn. Ướt đẫm vai áo anh.

“ Đừng khóc mà cô gái của anh. Em thế này sao mà anh an tâm đi được”

“ Đợi anh về nhé”

Lần thứ 3 tôi khóc ở góc nhỏ đấy. 

Trước ngày anh đi, mặt ỉu xìu đi tiệc chia tay anh với đám bạn của anh. Tiệc tàn, anh đưa tôi về. Anh dặn dò tôi đủ kiểu. 

“ Em đừng đi trời mưa một mình”

“ đừng khóc một mình”

“ Không được bỏ bữa”

Tôi vẫn im lặng.

Đến nhà. Tôi nói: “ Em không đi tiễn anh đâu”

Ừ… mai em đừng đi tiễn anh. Em vào đi. Anh về đây!

Anh quay lưng đi. 

…Tôi khóc…

“ anh đã nói là không được khóc một mình mà. Thế này anh sao yên tâm được?” anh ôm tôi.

Tôi khóc nức nở, nghẹn ngào. 

“ Em đợi anh về”

… Anh ôm tôi chặt hơn…

Ngày hôm sau tôi vẫn đi tiễn anh. Tôi cố cười để anh yên lòng. Nhưng anh biết thừa nụ cười gượng của tôi. Cốc nhẹ đầu tôi. Cười nhẹ. “ Phải nhớ những gì anh dặn nhé”. tôi khẽ gật đầu và thế anh đi.

… Tôi xa anh được 1 mùa hoa sưa. Hôm nay kỷ niệm ngày chúng tôi yêu nhau. Trời vẫn mưa như ngày chúng tôi gặp nhau. Vẫn một vài bông hoa sưa còn sót lại. Tôi ngồi ở góc nhỏ đấy và nhớ đến anh. Nước mắt bỗng dưng rơi.

*chuông điện thoại reo*

Là anh

“ Cô bé, lớn rồi mà khóc nhè à?”

“ơ”

“ Em đang ở góc nhỏ à? Lại khóc một mình phải không ?

‘Sao anh biết ?’

"Anh mà. Bên anh cũng đang mưa. Anh nhớ ngày đầu tiên gặp em ở góc nhỏ đấy. Bên này có mưa, nhưng ko có góc nhỏ, không có em. Anh nhớ em ! Anh sắp về rồi ! Đừng buồn nhé. Anh hứa sẽ cố gắng xong sớm công việc. Để năm sau được cùng em ngắm mưa, ngắm hoa sưa. Được không ? Đừng khóc nữa cô bé của anh nhé !"

…Em đợi anh về !… tôi phì cười…có giọt nước mắt hạnh phúc trên khóe mắt. Ngoài kia mưa tí tách, bông hoa sưa như đang cười với tình yêu của tôi. 

Theo: Blogviet.com.vn
_________________________________________________ 

Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Posted By Unknown14:21