Hiển thị các bài đăng có nhãn Xin Lỗi. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Xin Lỗi. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 3 tháng 5, 2013

Lãng quên trong em là hai chữ xin lỗi với người ( Thì thầm 252 )

Mãi đến sau này, em mới học được thế nào là yêu một người, tiếc rằng anh đã rời xa - đã tan biến nơi biển người mênh mông.


Mãi đến sau này, khi những giọt lệ rơi xuống cuối cùng em cũng hiểu ra, Có những người - nếu bỏ lỡ thì sẽ không bao giờ trở lại, vĩnh viễn không bao giờ trở lại. 
Lãng quên trong em là hai chữ xin lỗi với người ( Thì thầm 252 )

Có người con trai yêu người con gái đến vậy.
Sau này…. Nếu tình yêu là một giấc mơ, khi bình minh lên, anh đã thức dậy còn em thì chưa. Trên con đường tình yêu, đáng tiếc không phải là anh, chỉ có những vết sẹo chưa bao giờ lành hẳn nhưng vẫn còn đó những hạnh phúc muộn màng.

"Tương lai, có người vẫn sẽ đợi em. Nhìn trái, nhìn phải rồi nhìn về phía trước. Tình yêu có bao nhiêu ngã rẽ trước khi đến với em? Rồi em sẽ gặp được ai? Em sẽ phải nói gì đây? Người em vẫn chờ, tương lai anh còn cách em bao xa nữa? Em xếp hàng đứng đợi, nắm trong tay chiếc vé mang con số tình yêu…"

Em không hối hận vì những gì mình đã trải qua. Người biết không? Người từng lưu tên em trong danh bạ là “ t”, chỉ 1 chữ cái cô độc, vắng lặng. em từng hỏi người, tên em không bắt đầu bằng “t”, cũng chẳng có biệt danh nào gắn với chữ “ t”, tại sao lại lưu em là “t”? người chỉ cười hiền hòa, “t” là “ tea”, nồng nhưng cũng đạm. Tùy lúc, tùy tay người pha chế như thế nào để có ly trà ngon.

Để rất nhiều năm sau này, em mới hay, 1 chữ “ t” chông chênh không chỉ thanh lắng là “tea”, “t” còn là những hoang vắng lạnh lẽo khi nước mắt rơi mặn chát giữa đêm mưa mùa hạ.

“t” còn là” tear”. Người nói con gái có nốt ruồi khóe mắt là người hay ẩn nhẫn rơi lệ, phải thế không? Em là “Tear” sao?

Tối nay, em đi ngang qua nơi người đã từng học tập, bóng những chiếc blue trắng thấp thoáng trên những lan can, hối hả vội vã quanh những góc quẹo cầu thang . những mảnh hoa sứ rụng dưới chân em, tan vỡ, ướt sũng nước mưa. Em ngẩng đầu nhìn chăm chú ánh đèn phát ra từ cửa phòng thư viện to lớn, tự nhủ: “Ra thế! Nơi đây người đã từng dừng chân”.

Một chiếc ô che trên đầu em, tiếng lộp độp của những hạt mưa rơi đập vào tấm vải dù nghe nặng nề, chát chúa. Có người dúi vào tay em chiếc ô rồi chạy vội đi trong cơn mưa. Em không nhìn rõ mặt, nhưng mỉm cười vì sự ngây thơ ấy, vì sự quan tâm giữa những người chẳng mảy may có chút quen biết. tự nhiên thấy ấm lòng, chút gì đó lạ lẫm len lỏi vào tim.

Những hạt mưa phả vào mặt em mang theo hương vị nhạt nhòa, trong mông lung mờ mịt, dường như lại thấy, giữa sân bay tấp nập năm nào, hình bóng người lướt nhanh qua những barie đến cạnh em, trên chiếc áo khoác còn vương hơi lạnh rét mướt của mùa Đông Wasington.

1 thoáng người, 1 thoáng em, 1 thoáng đôi ta cười vụng về. Giá như, cứ mãi ngây ngô như thế, có được không, người nhỉ?

… Từ tiệm Coffee in the road bên kia đường vang lên giai điệu buồn bã, thê lương “ sory seem tobe the hardest word”, chậm rãi hòa trong tiếng mưa rót vào tai, day dứt ảo não:

What have I got to do to make you love me

What have I got to do to make you care

What do I do when lightning strikes me

And I wake to find that you're not there

What do I do to make you want me

What have I got to do to be heard

What do I say when it's all over

And sorry seems to be the hardest word…

Em đã từng muốn hỏi, xin lỗi, dường như là lời khó nói nhất, phải không? phải không?

Em nghe người ta nói Định mệnh như 1 chớp mắt nhẹ tựa lông hồng mà kết thúc của tình yêu chỉ là những gì câm nín nhất, phải thế không người nhỉ?

Gửi từ thính giả Phương An : email duongnguyenanphuong@
Theo: Blogviet.com.vn

Posted By Unknown06:03

Thứ Năm, 25 tháng 4, 2013

Xin lỗi vì em đã làm chồng buồn

Một lần người yêu cũ của em từ thời sinh viên lên nhà mình chơi, anh biết chuyện đã rất buồn. 


Em thấy anh buồn lắm, em cũng buồn. Em buồn vì anh buồn. Người ta cũng có gia đình riêng, chẳng ai dại gì đánh đổi hạnh phúc mình đâu anh.
Xin lỗi vì em đã làm chồng buồn

Vậy là vợ chồng mình gắn bó với nhau gần 4 năm rồi, lấy nhau khi hai đứa chưa có gì cùng với một đống nợ phải trả, khởi đầu cuộc sống thật khó khăn biết mấy. Em đã phải bươn chải rất vất vả, lo từng miếng cơm manh áo. 

Rồi em sinh con, khó khăn chồng chất, vợ chồng mình rất vui, hạnh phúc. Lúc em ở nhà chỉ mình anh đi làm với đồng lương ít ỏi, con trai còi cọc ốm đau, em thấy mình rất vất vả, thương chồng nhiều lắm. Gia đình hai bên nghèo khó, chẳng ai giúp gì, anh đã giúp em vượt qua tất cả, động viên, ủng hộ trong những lúc em thấy mệt mỏi, căng thẳng. Em đã dần lấy lại niềm vui từ nơi anh.

Con chúng mình ngày một lớn. Em đi làm kiếm tiền trang trải thêm, chồng xin được việc về gần nhà làm, gần vợ, gần con, em rất vui. Cuộc sống gia đình ổn định dần, lúc nào em cũng vui, hạnh phúc. Hạnh phúc như không ai có thể hạnh phúc hơn.

Một lần người yêu cũ của em từ thời sinh viên lên nhà mình chơi, anh biết chuyện đã rất buồn. Em thấy anh buồn lắm, em cũng buồn. Em buồn vì anh buồn. Anh ta hỏi thăm số điện thoại của em, gọi điện cho em nói lên chỉ để biết cuộc sống của em thế nào, nhà chồng ra sao, chẳng hề có ý gì, anh ta xin lỗi vì những chuyện trước kia. 

Em kể anh không tin, đó hoàn toàn là sự thật, vì em không hề còn tình cảm gì. Người ta cũng có gia đình riêng, chẳng ai dại gì đánh đổi hạnh phúc mình đâu anh.

Em xin lỗi vì những chuyện trước khi yêu và đến với anh, xin anh một điều: "Quá khứ đã qua, anh hãy quên, chỉ cần biết em rất yêu anh, sống trọn vẹn vì gia đình, chồng con.

Vợ chồng mình chưa bao giờ cãi nhau lấy một lần, luôn hạnh phúc từ những khó khăn vất vả của đời thường. Cậu con trai mình thật đẹp trai chồng nhỉ, sắp sinh nhật hai tuổi rồi đấy. Hãy vui lên, quên đi hết mọi chuyện chồng nhé. Vợ chồng mình phải cùng nhau vun đắp xây dựng gia đình, lo cho tương lai, nuôi nấng con thành người. Mãi mãi yêu anh.

Duyên
VnExpress.net

Posted By Unknown22:48