Hiển thị các bài đăng có nhãn Thì Thầm Bên Bàn Phím. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thì Thầm Bên Bàn Phím. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 9 tháng 7, 2013

Chấp nhận tất cả để yêu một trái tim đã có chủ (Thì thầm 269)

Em không biết sẽ đi tới đâu nhưng em vẫn mong “Thói quen yêu thương của em” sống thật thoải mái, vui vẻ để hàng ngày trò chuyện với em rồi cười và lại chê nhau là hâm. 

Đến một lúc nào đó em yếu mềm không còn cứng rắn như thế này nữa, em sẽ cố tìm kiếm một người nào đó giống như anh để yêu trọn vẹn. Lúc ấy cả hai đều hạnh phúc thì tốt biết mấy! 
Chấp nhận tất cả để yêu một trái tim đã có chủ (Thì thầm 269)
Em cũng không biết là từ khi nào anh trở nên quan trọng với em đến vậy. Câu chuyện của em và anh đều chẳng hay ho với cả hai nhưng sao chẳng ai nỡ dứt. Em là người đến sau, em gặp anh và yêu anh sau cô ấy. Nhưng có một điều em chắc chắn đó là nếu mình gặp nhau sớm hơn thì thì giờ đã khác. 

Em đến bên anh khi em biết trong lòng anh luôn nhắc tên của một cô gái khác, hàng ngày anh vẫn âu yếm gọi tên người ta và anh yêu người ta đến nhường nào… Nhưng anh có nghĩ mình gặp nhau là định mệnh? Nói định mệnh thì to tát quá, mình gặp nhau vì chữ duyên thì đúng hơn.

Em yêu anh, anh biết điều đó, nhưng không có nghĩa là em sẽ phải giành giật anh từ phía cô gái ấy, cũng không có nghĩa là em mong anh và cô ấy thành đôi để rồi chúc phúc cho hai người. Em đã nói với anh rằng “Cứ để cho em yêu anh như thế”. 

Hàng ngày, em chỉ muốn anh dành cho em khoảng thời gian sau 11h đêm. Đó là lúc anh không bộn bề chuyện đời thường, cũng không bận rộn với người yêu và đó có lẽ là lúc anh nghĩ đến em nhiều nhất. Rồi ngày nào cũng thế, em chỉ mong được nói chuyện, tán gẫu với anh. Em cười nhiều, nói nhiều và chúng ta vô tư trò chuyện như không có gì dàng buộc , ngăn cản. 

Vì thế em không dám nhận anh là người tình, không dám gọi anh là người yêu mà em nghĩ anh là “Thói quen yêu thương của em”, thói quen hàng ngày mà nếu thiếu nó em sẽ nhớ nhung nhiều lắm. Em chẳng bao giờ đòi hỏi anh phải yêu em thật nhiều, phải nói chuyện đến khuya, phải thế nọ thế kia… chỉ cần anh xuất hiện là đủ. 

Chúng ta vẫn hay đùa rằng biết đâu sau này duyên số mình lại lấy nhau thật thì sao! Thế nhưng anh vẫn nói với em rằng anh trân trọng cả em và cô ấy. Nhưng cô ấy là người anh đã yêu, đã dành tình cảm trước, anh không muốn em phải khổ, phải nhận một thứ tình cảm san sẻ có phần ít hơn. Hơn nữa anh không muốn ai bị tổn thương, cả em và người yêu của anh. Nhưng em bướng lắm mà, em không muốn và không cần anh phải chia tay để đến với em. 

Em biết em đã để lại trong anh nhiều ấn tượng khó mà quên được, nhưng nếu cứ cố gắng tiến đến một cái gì đó thì e là khó cho cả hai. Vì thế chúng ta chấp nhận là thân thiết, là bạn tri kỷ, chấp nhận thói quen yêu thương như thế. Nhiều lúc anh áp lực lắm phải không! Những lúc mệt nhưng anh vẫn cố gắng nói chuyện với em vì sợ em buồn. Đúng là ngốc, em tạm vắng anh một hôm cũng không sao, anh mà ốm thì chắc em buồn lắm. Nhiều khi em cũng thấy mình ích kỷ quá. 

Thỉnh thoảng em có vào facebook anh, đọc những dòng trò chuyện của anh với người yêu mà mắt em lại đỏ hoe. Em đã chấp nhận rồi mà, em cũng biết như thế mà, sao lòng vẫn quá. Em sẽ không xuất hiện và tỏ ra quen biết, thân thiết với anh trước mọi người, em chỉ muốn em ở trong lòng anh, còn anh ở trong trái tim em và chỉ có hai người biết. 

Em không biết sẽ đi tới đâu nhưng em vẫn mong “Thói quen yêu thương của em” sống thật thoải mái, vui vẻ để hàng ngày trò chuyện với em rồi cười và lại chê nhau là hâm. Đến một lúc nào đó em yếu mềm không còn cứng rắn như thế này nữa, em sẽ cố tìm kiếm một người nào đó giống như anh để yêu trọn vẹn. Lúc ấy cả hai đều hạnh phúc thì tốt biết mấy! 
Theo: Blogviet.com.vn

Blog Tinh Yeu |Blog Cam Xuc |Blog Cuoc Song |Blog Cam Xuc |Goc Yeu Thuong |Qua Tang Cuoc Song |Hat Giong Tam Hon |

______________________________________________
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Posted By Unknown12:10

Thứ Tư, 26 tháng 6, 2013

Tình yêu bí mật làm cho người ta say đắm! (Thì thầm 266)

Tình yêu bí mật làm cho người ta say đắm. 

Những mối tình bất tử, trong ký ức và ý thức...

Tối hôm qua, em bất ngờ nhận được cuộc điện thoại thật dài và những tin nhắn của anh sau những tháng ngày im lặng. Tin nhắn rất dài, đầy những yêu thương, những trách móc và cả những kỷ niệm, đủ để nhắc em về một khoảng trời ngày xưa xa lắm. Và thật trùng hợp khi lúc đó em thật buồn sau những cãi vã với người yêu hiện tại, anh cũng đã an ủi em rất nhiều, rất nhiều đủ để em cảm thấy lòng yên bình.

Và hôm nay một chiều mưa Sài Gòn làm em nhớ đến cái lạnh se sắt trong ngày mưa Đà Lạt và nhớ đến hơi ấm của Anh! Vậy nên em sẽ viết Anh à, viết cho những gì là quá khứ.

Thật buồn anh à! Người yêu hiện tại của em cứ nghĩ rằng cả quá khứ của “chúng ta” không đẹp, (xin cho em để từ chúng ta trong ngoặc kép anh nhé vì giờ đây em và anh đều đã có cuộc sống riêng của mình). Anh ấy cứ nghĩ rằng là em đã bị anh phản bội. 

Thật ra em đã không kể cho anh ấy nghe chuyện anh và em đã ở vào hoàn cảnh như thế nào, đã yêu nhau ra sao và rồi chúng ta đành phải chấp nhận hoàn cảnh ấy anh nhỉ. Vì em nghĩ không cần thiết anh à! Mà thật sự là không cần phải không anh, chỉ cần anh và em biết chúng ta đã yêu nhau như thế nào, đã có những kỉ niệm đẹp ra sao là được rồi phải không anh?
Tình yêu bí mật làm cho người ta say đắm! (Thì thầm 266)
Anh vẫn thường hay nói với em rằng ”Những gì trong quá khứ hãy để nó qua đi vì không ai muốn như vậy cả”. Vậy sao anh cứ hay nhắc về em, hay quan tâm em qua những người thân của em và còn 1 điều nữa em biết được rằng những lúc anh say anh đều gọi tên em. Điều hạnh phúc nhất mà em biết được là dù trong chặng đường tương lai phía trước “chúng ta” sẽ chẳng thể bước cùng nhau nhưng trong tâm trí anh em vẫn có một chỗ đứng nhất định phải không Anh?

Tình yêu bí mật làm cho người ta say đắm. Những mối tình bất tử, trong ký ức và ý thức...

Có lẽ bên cạnh việc anh là người mang lại cho em những kỉ niệm hạnh phúc nhất thì anh còn là người đã làm em đau khổ nhất. Và vì nỗi đau đó cả hai đều mang nên suốt quãng đời còn lại em khó lòng mà quên được anh. 

Và bởi vì “chúng ta” mãi mãi không có nhau trong thế giới vô thường, nên những gì “chúng ta” đã có với nhau là vĩnh cửu...". 

“Chúng ta” hãy cứ như vậy anh nhé! Tuy không còn liên lạc với nhau nhưng vẫn dõi theo nhau hằng ngày mà không cần phải làm tổn thương người yêu thương mình hiện tại anh nhỉ? Em vẫn vậy, em sẽ không chúc anh hạnh phúc vì em biết được rằng anh luôn tự biết cách tạo hạnh phúc cho mình với những yêu thương trong cuộc sống này!

Nhưng anh biết đấy, kí ức của ngày hôm qua không thể ngăn em hạnh phúc với hiện tại mà để nhắc em hãy biết trân trọng những gì đang có. 

Quá khứ là quá khứ, hãy cứ để cho nó qua đi, bởi mỗi khi đào xới lại, không chỉ là cố tình gợi ra những vết thương loang lổ, còn vô tình làm tổn thương đến hiện tại.

Hãy nghĩ về em nhẹ như mây bay. Đừng dằn vặt những lỗi lầm quá khứ, đừng nhớ mãi những kỉ niệm cũ và đừng ám ảnh mãi một dáng hình. Cuộc sống sẽ đưa anh đi, tìm đến một người anh yêu thương nhất trên đời và đến một căn nhà hạnh phúc của riêng anh-nơi-không-có-em.

Chỉ hôm nay thôi cho em nhắc về anh một lần anh nhé!

Blogviet.com.vn
______________________________________________ 
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Posted By Unknown11:11

Thứ Sáu, 21 tháng 6, 2013

Khi anh hạnh phúc bên người ( Thì thầm 265 )

Em không biết anh đang nghĩ gì và càng không hiểu được anh. 

Đó là lý do em cảm thấy may mắn khi chúng ta không đến được với nhau. Cám ơn anh đã cho em cơ hội để em tìm một người khác. Người mà em yêu thật sự. 

Biết nói thế nào nhỉ. Mình chia tay lâu rồi mà. Mặc dù thời gian không dài nhưng cũng đủ cho em vơi đi nỗi đau về anh. Vậy mà khi biết anh có người mới em lại đau!

Con gái thường ích kỷ anh à. Luôn tiếc những thứ mình không có được, níu kéo thứ đã từng là của mình nhưng lại không biết giữ chặt thứ mình đang có. Anh có người mới, nói thật em không vui mà cũng không thể giả dối chúc phúc cho anh vì em cũng là con gái mà. Chắc cũng phải mất một thời gian em mới có thể cười tươi mà trong lòng nhẹ nhõm khi thấy anh hạnh phúc bên người ta.

Hơn tất cả, thứ làm em khó chịu lại là cách anh đối xử với em. Lạnh nhạt. Phũ phàng. Anh làm như thể em chẳng là gì đối với anh. Cho dù điều ấy là sự thật thì anh có bao giờ nghĩ em đã từng là gì đó, cũng từng có chỗ đứng trong trái tim anh, cũng từng khiến anh rung động.
Khi anh hạnh phúc bên người ( Thì thầm 265 )
Em đã từng nghĩ anh là một nửa mà em tìm kiếm. Từng coi tình yêu của chúng ta là điều tuyệt vời nhất em có được. Vậy mà nhờ anh, chính anh làm cho em thấy mình thật ngu ngốc. Tình yêu là cảm xúc tự nhiên nó đến bất ngờ thì cũng sẽ ra đi mà ta không thể lường trước được.

Yêu rồi hết yêu là điều rất tự nhiên. Em không hề oán trách bất cứ điều gì khi tình cảm ấy không còn nữa. Em chấp nhận khi nó đến thì cũng đủ mạnh mẽ để nó ra đi. Em hiểu rằng không phải là điều dễ dàng gì để có thể cư xử bình thường với nhau.

Em chỉ không thể hiểu nổi tại sao lại cứ phải coi nhau như người xa lạ. Sao lại phải nói những điều khiến nhau đau lòng. Tại sao lại coi nhau như cái dằm muốn nhổ bỏ. Anh nói cho em biết đi!

Như người ta vẫn nói sẽ hạnh phúc khi người mình yêu hạnh phúc. Em không muốn thấy anh hạnh phúc hơn em, điều đó làm em khó chịu vì em chẳng còn một chút tình cảm gì với anh cả. Có lẽ em trẻ con quá, em đang ganh tị với người yêu cũ. Mà cũng không phải, e tức giận thì đúng hơn. 

Nói thật nhé. Em ghét cái thái độ của anh lắm. Anh cứ ở bên cô ấy đi, chăm sóc cho cô ấy thật nhiều đi. Em có cản trở anh đâu mà anh lại tỏ thái độ đó với em. Anh coi em cứ như kẻ thù vậy. Không cần thiết đâu anh. Anh quên vì sao mình không thể đến với nhau rồi à. Vì chúng ta không còn yêu nhau nữa. 

Vậy thì nếu đã coi em là điều vướng bận thì anh coi như chưa từng quen em đi. Đâu cần thấy em là mắng mỏ, đâu nói những điều mỉa mai cũng chẳng cần phải quan tâm một cách giả tạo thế đâu. Thêm nữa, anh tôn trọng em chút đi anh à. 

Anh có người mới và anh yêu cô ấy, anh không muốn cô ấy buồn. Em cũng chỉ coi anh như một người quen, chỉ vậy thôi. Anh đừng hiểu lầm hay viễn hoặc mình là em vẫn còn yêu anh. Anh không cần phải như thế. Tất cả những gì em làm bây giờ không có một chút nào là vì anh cả. Chỉ vì bản thân em thôi, vì sĩ diện của em và vì em ích kỷ. Đó không là tình yêu anh à.

Em không biết anh đang nghĩ gì và càng không hiểu được anh. Đó là lý do em cảm thấy may mắn khi chúng ta không đến được với nhau. Cám ơn anh đã cho em cơ hội để em tìm một người khác. Người mà em yêu thật sự. 

Để kết thúc tất cả, em mong anh hạnh phúc. Sống tốt để thành tâm chúc phúc cho em anh nhé.

Theo: BlogViet.com.vn
______________________________________________
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Posted By Unknown18:45

Thứ Tư, 5 tháng 6, 2013

Viết cho mùa Mưa xa!( Thì thầm 260 )

Bài viết này tặng cậu là khi bóng dáng cậu đã thật sự mờ nhạt trong tim tớ.

Nói là mờ nhạt mà tớ vẫn thấy cứ như còn nguyên đây những ngày ấy – ngày tớ thích cậu – thích theo cách rất trẻ con nhưng nó là tình cảm đầu tiên và tinh khôi nhất, cậu cũng biết điều đó.
Viết cho mùa Mưa xa!( Thì thầm 260 )

Sao mùa hạ năm ấy có những trận mưa đến lạ, có phải đó cố ý là căn duyên để cậu xuất hiện trong cuộc đời tớ không? Không thân quen, chưa một lần nói chuyện,vậy mà cũng thích, thích đến thức tỉnh cả một trái tim chỉ chạy theo những ngôi sao màn bạc..
Không phải vì cậu đẹp hơn ngôi sao chứ? Tất nhiên là không? Chỉ là cậu xuất hiện đúng cái khung cảnh mà một đứa thích viết những cổ tích chuyện tình như tớ mê tít : hoàng tử ấy lạnh lùng : đúng- cậu đâu có nói với tớ câu nào cho đến ngày cuối cùng – khi tớ quyết định sẽ từ bỏ cậu đâu, hoàng tử ấy khéo léo , phải, cậu đã từng khéo léo lắm trong từng ấy thời gian, để tớ tiến gần cậu ko đc mà rút lui cũng chẳng xong – tớ biết nhưng vì cậu là rung động đầu đời nên tớ vẫn thế.. làm sao cậu ngây ngô đến đáng yêu đến vậy khi cậu hơn tớ những 5 tuổi và cậu thừa thời gian để trải qua những mối tình sinh viên-cậu không ngây ngô và ngu ngốc như tớ - 21 tuổi mới có cái cảm giác biết rung động…lại thêm phụ họa quá hoàn hảo là mùa mưa,mưa ngả nghiêng, mưa đến nao lòng.

Tớ rất đắc ý vì có những điều chỉ mình tớ biết, như thế tớ có cảm giác không thiệt thòi nữa, là có một cuốn sổ viết riêng câu chuyện về cậu dài ơi là dài,hay ơi là hay mà cậu không được biết, , tớ đã từng học guitar vì muốn đàn cho cậu nghe, và là đã có người lén tiết lộ thông tin của cậu cho tớ nên tớ mới khéo bày trò đến thế..tớ đắc ý hơn nữa vì tớ chắc một điều những điều tớ làm tặng cậu đặc biệt hơn cả trong những người con gái đã xuất hiện trong đời cậu.

Cậu biết không, tớ không rõ đó có phải hạnh phúc không, nhưng nó là cảm giác tớ rất mong có được khi ấy, là mỗi khi nhận đc tn của cậu, là mỗi khi nhìn thấy cậu, và cảm giác ấy thật sự nở hoa khi cậu chấp nhận đến trong buổi sinh nhật ấy để tớ là sao băng của cậu , để tớ đứng trước mặt cậu nói”Tớ thích cậu” , là gì nữa đây, là khi cậu phải thốt lên“giống như trong phim Hàn Quốc ấy”, là khi cậu nói muốn nói chuyện cùng tớ và kết luận một câu “ từ giờ em đã trở nên rất thân thuộc đối với tôi “..tớ trở nên luống cuống mất rồi – cậu thấy đúng không? Và tớ biết – Hạnh phúc là đây , nhưng đi tiếp nó sẽ vụn vỡ..và tớ biết lưu lại giây phút đó đi – để rồi tan biến.

Lần đầu tiên tớ khóc vì một người con trai- tự làm mình đau đấy chứ, sao tớ phải dừng lại khi nhìn kìa:phía trên dường như hạnh phúc mới chớm nở thôi mà, không đâu, là bong bóng xà phòng, trước sau gì cũng vỡ,vậy đừng nhìn nó vỡ,quay mặt đi thôi. Một giây phút đó thôi mà trái tim nhỏ xinh của tớ phải lẩn trốn lâu quá… lâu quá rồi, vài năm sau giây phút ngắn ngủi ấy, tớ đâu thể có lại những cảm xúc như vậy, tớ cũng đâu có mối tình đầu nào sau rung động đầu đời đó.

24 tuổi, tớ không để ý lắm mỗi khi người lớn nói: con à, lấy chồng chưa tính nhưng mà yêu đi thôi, cũng không ít tuổi nữa rồi mà sao cứ thấy chơi bạn bè không vậy? không dẫn ai về cho bố mẹ đỡ lo.. nhưng thi thoảng bị bạn thân nó bỏ cho câu:” Mưa vẫn chưa tạnh à?” Mà cũng thấy buốt giá…sao lại thấy cái dở dang ngày xưa nó ngự trị

Lại sắp mùa hạ rồi, những lúc ngẩn ngơ tớ vẫn làm thơ về mưa mùa hạ, vì chưa thấy có mùa gì mới xuất hiện trong lòng tớ.

Mưa rào ơi,

Để lòng em bâng khuâng một nỗi nhớ

Em nhìn theo

Thầm lặng dưới chân mưa.

Mưa rào ơi,

Đừng ồ ạt như nỗi lòng em thế,

Mưa ngừng rồi.

Còn em với chơi vơi…

Bài thơ là tựa đề cho Bộ sưu tập vào năm cuối.. dành tặng cho cậu nhưng cũng không dám mời cậu đến xem.

Nhưng là sao băng rồi sẽ tắt, bong bóng rồi cũng phải tan, dù còn quá nhiều điều dở dang của ngày xưa và ngay cả bây giờ nữa muốn nói cho cậu, nói cho hết, nói cho thỏa..nhưng biết làm sao được,vậy tớ chỉ mong, mong cậu nhớ đến tớ mỗi khi Hạ về,mưa xuống hay bất chợt ai đó nhắc tên Tuxedo – Hoàng tử Mưa rào của tớ.

Cậu có lúc hỏi tớ: em hài lòng với cuộc sống và công việc chứ? Phải rồi, tớ vẫn tự tin thế: tớ luôn hài lòng với những gì tớ chọn dù hạnh phúc của tớ còn ở phía sau .. nhưng tớ nhìn thấy rồi, cũng rất lung linh đấy cậu ạ..

Và giờ, tớ khoác ba lô đi tìm hạnh phúc sau khi mưa tan…

Theo Blogviet.com.vn
______________________________________________
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Posted By Unknown03:40

Thứ Tư, 22 tháng 5, 2013

Và đã đến lúc…thực sự phải Buông! (Thì thầm 257)

“Anh có thích nước Mỹ không?”. Tôi nghĩ, chắc sẽ chẳng khi nào tôi phải hỏi người tôi yêu câu hỏi ấy. Nhưng có lẽ, sắp đến lúc rồi… “Anh có thích nước Mỹ không?”


Có gì buồn hơn chứ…một ngày thứ 7 với vô vàn những tâm trạng khó chịu, buồn chán và bức bối…Tôi lại nghe tin Anh sẽ đi Mỹ…3 năm…! Thật sự là vô cùng chán nản và tuyệt vọng.
Có ai đó đã từng yêu đơn phương và mong hồi đáp chưa? 
Và đã đến lúc…thực sự phải Buông! (Thì thầm 257)
Có ai đó từng thương thầm ai đó…để rồi đêm về vẫn cứ vẩn vơ với những suy nghĩ không tên? 

Có ai đó đã từng vì ai đó mà bồn chồn, mà vui, mà buồn…rồi mà khóc chưa?

Đã có lúc tôi nghĩ…tôi nên buông…nhưng lý trí vẫn không thắng được trái tim vẫn thổn thức ấy.

Vì Anh…

Anh cho tôi niềm tin, cho tôi hy vọng. Anh chăm sóc tôi, quan tâm tôi, yêu thương và chiều chuộng tôi…

Ánh mắt lo lắng của Anh dành cho khi tôi ốm…tôi vẫn chưa quên.

Những cốc trà gừng Anh phải dậy đêm pha cho tôi khi tôi đau bụng bất chợt. tôi vẫn còn cảm nhận được sự ấm áp của nó.

Những sự ân cần của Anh, những ánh mắt, nụ cười….Tất cả những điều đó vẫn còn rất rõ trong Tôi.

Trước khi thân thiết với Anh…Tôi nghĩ Anh quá xa vời với tôi. Nhưng rồi càng ngày tôi càng thấy tự tin bên Anh. Tự tin với sự quan tâm của Anh…Tự tin để đứng cạnh Anh…Và tôi Hy vọng.

Anh chưa một lần gọi tên mối quan hệ của chúng tôi, có chăng chỉ là bạn bè gọi hộ và trêu nhau. Có chăng chỉ là tôi lầm tưởng còn Anh không nghĩ thế. Có chăng chỉ là tôi quá Ngộ nhận Tình cảm Anh dành cho tôi chỉ như một đứa em gái được quý mến và nuông chiều.

Nhưng…tôi vẫn chờ…vẫn hy vọng…vẫn thầm yêu Anh.

Anh sẽ đi Mỹ…3 năm. Một thời gian không quá dài nhưng đủ để làm nên những thay đổi lớn. Và tôi biết, cái ngày tôi chờ sẽ chẳng bao giờ xảy ra. Mọi niềm tin trong tôi sụp đổ, nước mắt lặn vào trong hay là không thể rơi được nữa? 

Chắc có lẽ đã đến đoạn kết cho một mối tình còn chưa kịp bắt đầu, chưa kịp gọi tên…và cho những nỗi nhớ chưa thành hình.

Chắc có lẽ…Anh…ở phương trời xa ấy - mãi mãi xa vời với tôi. Và tôi đã đến lúc…thực sự phải Buông!
Theo: Blogviet.com.vn
_________________________________________________

Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Posted By Unknown14:16