Hiển thị các bài đăng có nhãn Mối tình đầu. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Mối tình đầu. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 2 tháng 7, 2013

Em là tình đầu, nhưng cô ấy mới là vợ anh...

Yêu cô ấy, anh không phải đánh mất mình, nhưng anh thay đổi cuộc sống của mình, vì thế những thói quen, tính cách cũng thay đổi...

Hôm nay anh dẫn cô ấy đi cùng tới mời em dự lễ cưới. Em đánh cái nhìn thăm dò một lượt từ đầu đến chân với vợ chưa cưới của anh. Rồi có gì đó như ngạc nhiên quá đỗi trong mắt em. Anh đủ tinh tế để nhận ra điều đó.

Anh càng đủ dũng cảm để nhận ra sự thoáng buồn trên gương mặt cô ấy.

Cô ấy biết chúng mình là mối tình đầu của nhau. Cô ấy tôn trọng điều đó. Và nó cũng là lí do khiến anh yêu và tôn trọng cô ấy. Suốt buổi nói chuyện giữa 3 người, em không ngừng đả động tới những kỉ niệm.

Em còn “khéo léo” nhắc cô ấy về những thói quen, sở thích ăn uống của anh với lí do giúp cô ấy hiểu anh hơn. Em đang cố chứng tỏ rằng em hiểu anh đến từng chân tơ kẽ tóc, rằng em là người con gái đã từng chia sẻ với anh, rằng mình từng yêu nhau, rằng cô ấy là người đến sau.
Em là tình đầu, nhưng cô ấy mới là vợ anh...
Đâu cần em phải làm thế, cô ấy luôn biết vị trí của mình. Anh có cảm giác em như một con nhím bị tổn thương, xù lông lên phòng vệ. Kì lạ là ở chỗ, ngày đó, chính em là người quyết định ra đi. Vậy mà giờ đây em có gì đó như hậm hực.

Sau những lời em nói, cô ấy luôn giữ một nụ cười trên môi, mặc dù anh biết đó là một nụ cười gượng gạo. Cô ấy đủ lịch sự để nói với em những lời cảm ơn nhẹ nhàng sau mỗi chỉ dẫn “thân tình” của em. Lúc đó anh càng nhận ra rằng, chính tình yêu lớn lao mà cô ấy dành cho anh khiến cô ấy có thể giữ thái độ hòa nhã đến thế. Và anh thấy mình thật hạnh phúc khi yêu và được yêu cô ấy.

Anh thừa nhận, mối tình đầu với em là kí ức, là quá khứ không thể nào xóa nhòa trong anh. Nhưng tình yêu với cô ấy chính là tương lai và hạnh phúc của cuộc đời anh. Mà muốn sống tốt thì người ta cần hướng về phía trước. Anh yêu người con gái ấy không phải để lấp khoảng trống mà em để lại, càng không phải là vật thế chân. Anh yêu cô ấy vì cô ấy là chính mình. Với anh, cô ấy không phải là người đến sau mà là người ở lại với cuộc đời anh.

Có thể em đã không biết rằng, những lời em nói về tính cách, sở thích hay thói quen của anh chỉ đúng là anh của quá khứ. Cái con người hiện tại mà vợ chưa cưới của anh yêu hoàn toàn không giống với con người mà em từng cho là mình hiểu rõ ấy.

Yêu cô ấy, anh không phải đánh mất mình, nhưng anh thay đổi cuộc sống của mình, vì thế những thói quen, tính cách cũng thay đổi. Nó phù hợp với cô ấy. Và vì vậy anh biết chắc, anh mà em nhắc tới, hoàn toàn khác với anh bây giờ - người chồng sắp cưới của cô ấy.

Ra về, anh khẽ khàng hỏi: “Em có chạnh lòng không?”. Cô ấy nói rất nhẹ:

- Không anh ạ, chị ấy là mối tình đầu của anh, nhưng em mới là vợ anh.

Cô ấy nói đúng. Em là mối tình đầu, nhưng cô ấy mới là vợ anh. Và đó là điều làm anh hạnh phúc nhất.

Theo: Kenh14.vn
______________________________________________ 
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Posted By Unknown10:56

Thứ Năm, 25 tháng 4, 2013

Đám cưới của tình đầu

Sáng nay nhận được một cánh thiệp hồng từ ánh mắt bối rối của anh, em cầm nó trên tay, mân mê mãi rồi mới chịu buông xuống. 


Cái ngày này rồi cũng đã đến.

Vậy là tình đầu của em đã tìm được một bến đỗ. 
Đám cưới của tình đầu

Em có muốn cũng chẳng thể thể phủ nhận rằng mình đã cầm tay nhau, cùng kề vai, cùng chung nhịp đập của trái tim yêu, cùng dắt nhau đi qua bao miền cảm xúc: yêu thương, giận hờn, những cái đắng ngọt đầu tiên khi mùa yêu chớm nở, cùng bước đi trên một đoạn đường, nhưng thực sự là rất ngắn.

Đã có lúc trong cuộc đời, thầm mong được cầm tay anh đi mãi. Nhưng sóng gió kia lớn, mà bàn tay em lại quá yếu mềm. Sẽ là một nghịch lý và ta không thể làm được gì ngoài việc chấp nhận nhìn con thuyền tình lái hai đứa về hai dòng đối lưu. 

Vì còn tiếc nuối, nên mình vẫn thường ngoảnh lưng quay lại nhìn người kia bước đi ra sao. Em cũng không thể chối bỏ rằng mình vẫn thường xuyên dõi theo từng bước đi, từng cử động dù là rất khẽ trên đoạn đường của anh. Vẫn thầm vui khi anh có được một công việc tốt, lòng vẫn xót xa khi anh gặp những biến động trong cuộc sống. 

Nhưng em chỉ dám đứng từ xa, nhìn anh từ xa thôi, rồi cảm, rồi nghĩ và đau theo cách của riêng em. 

Em đã chẳng thể đong đếm được tình cảm mình dành cho anh, chẳng biết mình là kẻ hào phóng hay keo kiệt với túi cảm xúc ấy. Em chỉ biết mình đã gửi trao hết lòng và đã thấy đủ đầy rồi nên chẳng cần nhận lại từ anh nữa. Em vẫn cố giữ nỗi buồn của ngày xưa cũ, và gắng tạo dựng một chiếc mặt nạ bình thản mỗi lần đứng trước anh, mà trong lòng ngập tràn sóng gió, để anh thấy em vẫn được bình an dù trái tim chẳng còn vẹn nguyên.

Hạnh phúc được đan lại bằng từng phút, từng giây trong nụ cười của anh. Cánh thiệp hồng này cho em bao cảm xúc, nhưng niềm vui nhiều hơn nỗi buồn, vì em biết chắc rằng anh đã và sẽ hạnh phúc. Và em cũng đã thấy an yên, trái tim dần ấm lại rồi anh ạ!

Đầu tiên chắc chắn không phải là cuối cùng nhưng đối với em nó sẽ là mãi mãi.

Tình đầu à! Dường như đã đến lúc em phải dừng lại để anh được bước tiếp. Đoạn đường sắp tới anh hãy cố gắng bước chậm nhưng phải thật vững tin nhé, dù là ngoảnh lại sau lưng chẳng còn thấy em thả ánh nhìn về nơi anh nữa.

Anh! Mình cũng nhung nhớ ngày hôm nay, u buồn nốt ngày hôm nay thôi. 

Đến ngày mai…

Xin anh… hãy quên em đi

Cho vu quy trăm năm thêm trọn vẹn.

Posted By Unknown22:01

Phản bội mối tình 12 năm để yêu người chưa biết mặt

Tôi đã muốn không nhắn tin gọi điện cho anh mà không làm được. 


Hơn hết bản thân nhiều lúc nhớ anh đến phát điên. Tôi phản bội tình yêu đang có để nhớ về người chưa biết mặt.Tôi không biết mình phải lấy cân bằng như thế nào lúc này. Tôi năm nay 27 tuổi, tôi và chồng sắp cưới yêu nhau 12 năm, kết thúc là đám cưới cuối năm nay, vậy mà giờ này tôi lại đang nhớ về một người chưa gặp mặt. 
Phản bội mối tình 12 năm để yêu người chưa biết mặt

Tôi biết anh là bạn của đứa bạn học cùng đại học, thỉnh thoảng chúng tôi vẫn nói chuyện, hỏi thăm nhau như anh em. Tôi ra trường đi làm vẫn nói chuyện với nhau đến nay đã gần bốn năm.

Chúng tôi ở cách nhau 600 km, chưa từng gặp mặt, không nghĩ mình có tình cảm với anh. Trong chuyến đi công tác một tuần, buổi tối lại không biết đi đâu nên nói chuyện với anh. Anh đang buồn vì đã ba năm từ khi chia tay người yêu không có cảm giác với người con gái nào khác. 

Tôi tâm sự với anh nhiều, chỉ mong anh lấy lại cân bằng cuộc sống, anh bảo hay em giả vờ là người yêu anh nhé. Tôi đồng ý, tâm sự, quan tâm anh như người yêu bằng những tin nhắn, những câu chuyện dí dỏm để anh vui và anh cũng vậy.

Anh nói thật lòng nhớ tôi, những tin nhắn yêu thương, lời nói ngọt dịu làm tôi bối rối, tôi tự nhủ là giúp anh thôi vì mình đã có nơi có chốn. Trái tim tôi dường như sai nhịp, hai tuần nay không ngủ được vì thấy nhớ anh, lúc nào cũng mong tin nhắn của anh. Tôi cảm giác ăn không ngon, ngủ không ngon, công việc bê trễ, chỉ mong được nói chuyện cùng anh và anh cũng thế.

Tôi sợ mình yêu anh mất. Anh muốn cuối tuần sẽ vào gặp tôi, tôi mong gặp anh một lần để thỏa nỗi nhớ mong, để được một lần cùng anh đi dạo, xem phim, tôi sợ mình có còn là mình không? Tôi như đang vật lộn với chính mình, mong gặp anh và cũng sợ gặp anh.

Tôi không muốn mình làm điều gì có lỗi với chồng sắp cưới vì tình yêu đó là niềm tự hào của tôi, tình yêu đầu đời cũng là tình yêu cuối cùng. Tôi đã muốn không nhắn tin gọi điện cho anh mà không làm được, không muốn anh buồn vì trái tim anh đã vui sau bao năm vô cảm. Hơn hết chính bản thân tôi nhiều lúc nhớ anh đến phát điên.

Tôi phản bội tình yêu đang có để nhớ về người chưa biết mặt. Tôi ghét bản thân, xem thường những người phụ nữ phản bội vậy mà tôi đang thế này đây. Tôi không dám nói với ai, kể cả đứa bạn thân nhất vì biết mình sẽ bị nó mắng là hư thân mất nết. Tôi đang không biết mình cần làm gì để không phản bội tình yêu của mình, để vơi nỗi nhớ nhung về anh và không làm anh tổn thương thêm lần nữa.

Theo: Vnexpress.vn - Kim

Posted By Unknown03:38

Chủ Nhật, 14 tháng 4, 2013

Liệu có phải anh không, tình đầu?

Mình xa nhau bao mùa? Em không nhớ nổi nữa. 


Em loay hoay đếm trên từng ngón tay, thấy dường như đã nhiều lắm, em đã chẳng còn nhớ gương mặt, nhớ nụ cười, ánh mắt của anh nữa đâu...

Nhưng dường như tình yêu ấy, những nghĩ suy, những thổn thức của trái tim lần đầu lỗi nhịp như vẫn vẹn nguyên hình hài. 
Liệu có phải anh không, tình đầu?

Khi xưa có một người đàn ông đã cùng em ngắm những buổi chiều hoàng hôn, người ấy luôn muốn em được cười vui, cảm xúc được bình ổn như áng mây nhẹ trôi giữa trời. 

Khi xưa có một người đàn ông đã cùng em đứng trước biển, hai đứa đã cùng nhau thả những lọ ước trôi theo dòng xa. Người ấy bảo, làm như vậy mọi điều em mong muốn sẽ thành hiện thực.

Cũng là ngày xưa, mỗi lần xa em, người ấy nói: "Nhớ mái tóc bay bay mỗi chiều tan học em đứng đợi người ấy tới đón ở cổng trường quện mùi thơm của giọt nắng đầu hạ. Người ấy ấp ủ yêu thương qua từng cái vuốt tóc, xoa đầu khi em nói lời lém lỉnh."

Nhớ chiếc áo trắng tinh khôi thơm mùi mưa, mỗi lần rong ruổi bờ Hồ rồi ướt như chuột lột vì gặp mưa giữa đường. Tay cầm kem bông, em vẫn cười ngả nghiêng, híp mí.

Nhớ đôi bàn tay thơm mùi cỏ mật, những lần cùng nhau về quê, nắm tay em rong chơi, đuổi bướm, hái hoa trên cánh đồng cải trắng. 

Nhớ hơi thở, vòng tay ấm nồng của em thơm mùi lo âu, mong chờ mỗi lần người ấy đi công tác xa về. 

Nhớ nụ hôn chứa chan hy vọng về một điều tưởng như vĩnh cửu trong ngày kỷ niệm tình yêu của hai đứa.

Người đó…

Liệu có phải là anh không, tình đầu?

Anh đã bỏ đi về miền xa xứ, sao không ngoảnh lại một lần để thấy em đang chênh vênh trong những mùa ảo vọng do chính anh tạo nên?

Trong mảnh trời cũ, người đã trao cho em những nụ hôn vụng dại, những cái thẹn thùng nắm tay vào những buổi hẹn hò vội vàng trên phố. 

Vậy mà có những ngày, em để tay buông, mong chờ được một bàn tay khác nắm chặt, khi bóng em đổ dài phía sau lưng một cách đơn lẻ, khi xung quanh chỉ còn lại một khoang không đen đúa, cô tịch đến đáng sợ thì phải làm sao hả anh?

Khi lọ ước đã được thả đi rất nhiều nhưng có một điều duy nhất em mong chẳng thể thành hiện thực được thì phải làm sao hả anh?

Khi áng mây bị dịu dàng bỗng chốc bị cuốn đi trong một buổi chiều trở gió thì phải làm sao hả anh?
Em bất lực, ôm chặt mảnh tình yêu đã vỡ mà chẳng thể nào tìm được một loại keo để tình yêu được trở về nguyên vẹn dáng hình như xưa. Khi giọt buồn cứ mãi đong đầy cùng những giọt nước mắt thì phải làm sao hả anh?

Em biết đem yêu thương vụng dại gửi trao cho anh nhưng em chưa thể đánh vần từ QUÊN LÃNG được anh ạ!

Dù tiếc nuối và giận hờn nhiều lắm nhưng em vẫn luôn muốn cảm ơn anh - người đã đến và cho em những thổn thức ban đầu mà có lẽ chỉ được gặp một lần duy nhất trên đoạn đường đời!
Theo: Kenh14.vn

Posted By Unknown21:58